Cung quy – Góp ý


7  CUNG QUY  7

Sau đây là cung quy của “Diệp Băng Cung” đề nghị mọi người dành ra ít phút đọc để thực hiện THỰC HIỆN nghiêm túc.

1.  “Diệp Băng Cung” là nơi các tềnh iu có thể đến khi mệt mỏi, đi khi các tềnh iu cảm thấy nên, nhưng các tềnh iu nên nhớ khi rời bước khỏi đây ĐỪNG đem theo bất cứ cái gì của “Diệp Băng Cung” đi khi chưa xin phép.

2.  Chúng ta làm nên trang web này hoàn toàn là PHI LỢI NHUẬN, muốn chia sẽ truyện cũng như sở thích với các tềnh iu nên MỌI THỨ của “Diệp Băng Cung” đều THUỘC QUYỀN SỞ HỮU của “Diệp Băng Cung” . Mong mọi người ĐỪNG tự nhiên đưa đi mà không nói gì, dù sao đây cũng là công sức của tụi mình

3. Nếu tềnh iu nào ĐEM truyện RA NGOÀI, chúng ta sẽ DROP truyện ấy không thì sẽ cài PASS

4.  Các tềnh iu có thể comment thoải mái nhưng TUYỆT ĐỐI đừng gây ra WAR, hãy đọc kỹ thể loại trước khi đọc truyện để tránh gặp thể loại không thích rồi comment tùm lum tà la, những commet ấy sẽ bị delete ngay lập tức

5.  Vì chúng ta làm là phi lợi nhuận và theo sở thích nên sẽ KHÔNG CÓ LỊCH POST, khi nào rảnh hoặc có cơ hội  chúng ta sẽ post. Nên các tềnh iu đừng hối thúc.

6.  Các tềnh iu càng cm, càng tks, càng vote nhiều thì chúng ta sẽ càng có ĐỘNG LỰC để hoàn thành truyện nhanh hơn.

7.  Bản convert các tềnh iu có thể lấy đi. Nhưng hãy để lại lời nhắn không thì dẫn đường link về nhà ta hoặc ghi tên người convert là Diệp San San

8.  Nếu còn gì thắc mắc và góp ý mọi người có thể góp ý tại đây hay cung chủ và những người trong nhà

9 CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC TỀNH IU ĐÃ ỦNG HỘ 9

Cung chủ đã kí

Diệp San San .

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 113.2


Chương 113.2: Tại sao phải cứu?

Editor: Diệp Băng Băng

“Có chuyện gì nói thẳng đi.” Tà Băng nghĩ không ra liền không muốn nghĩ nữa, nhíu nhíu chân mày, ánh mắt đen láy nhìn về phía Hỏa Hoàng, hi vọng cái Hỏa Phượng Hoàng nữ vương này cho nàng một lời giải thích, hiện tại đến tột cùng là cái tình huống gì.

Ánh mắt Hỏa Hoàng lóe lên một cái, do dự một hồi lâu, tại thời điểm Tà Băng sắp không kiên nhẫn được nữa, mới ngẩng đầu, nhìn về phía Tà Băng, trong ánh mắt có chút cầu xin.

“Vương của Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta, đã bị phong bế năm trăm năm, ba trăm năm trước, có một vị lão gia gia đã đến, nói cho chúng ta biết 300 năm sau sẽ có một người sử dụng Thất Thải Hồn Lực tới này, mà người này là người duy nhất có thể khiến cho Vương phục sinh.” Thời điểm Hỏa Hoàng nói đến Vương, đáy mắt là nồng đậm thương cảm bi thương.

Tà Băng nhíu mày, ba trăm năm trước? Nàng năm nay bề ngoài giống như mới mười lăm tuổi a, cộng thêm kiếp trước cũng không quá ba mươi mấy, lão gia gia? Trong đầu Tà Băng không khỏi hiện lên thân ảnh của chủ nhân ngọc giới cũng chính là sư phụ của mình, ba trăm năm trước đã biết mình sẽ xuyên việt?

Hiện tại bí ẩn dường như càng lúc càng lớn rồi, biết mọi chuyện chỉ có người kia, chính là sư phụ của nàng.

“Ta sẽ giết người.” Tà Băng đem nghi vấn trong đầu ném tận trời cao, nhìn thẳng Hỏa Hoàng mở miệng nói ra.

Tà Băng sẽ giết người, sẽ đánh người, sẽ chỉnh người, nhưng ngoại trừ những người nàng đặt trong lòng, nàng sẽ không cứu người, sẽ không cứu bất kỳ ai.

Vương của Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc thì sao, nàng tại sao phải cứu? Nàng cũng không phải chúa cứu thế!

Hỏa Hoàng cùng nam tử kia thật không ngờ Tà Băng sẽ nói như vậy, ngơ ngác một lúc, đã biết ý tứ Tà Băng trong lời nói, khẽ thở dài, Hỏa Hoàng cũng đã dự tính đến chuyện Tà Băng cự tuyệt, chỉ là không nghĩ tới Tà Băng sẽ cự tuyệt dứt khoát như thế.

“Nếu ngươi cứu Vương chúng ta, như vậy Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta sẽ vĩnh viễn là bằng hữu của ngươi.” Nam tử áo xám nhìn Tà Băng, có chút cao ngạo nói, Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc bằng hữu, là cao thượng vinh hạnh biết chừng nào?

Sau khi Nam tử vừa nói xong, trong nội tâm Hỏa Hoàng thầm mắng một tiếng không xong, đối đãi Tà Băng, tuyệt đối không thể dùng cứng rắn ngang ngạnh , như vậy chỉ làm phản tác dụng, huống chi bây giờ là bọn hắn đang cầu cạnh Tà Băng, Hỏa Hoàng đang muốn mở miệng nói một ít lời vãn hồi với Tà Băng nhưng thanh âm lạnh lùng của Tà Băng liền truyền ra.

“Bằng hữu của các ngươi? Rất tôn quý?” thanh âm Tà Băng lạnh lùng xen lẫn khinh thường cùng trào phúng, nàng không có nhằm vào Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc, chỉ là đối với ngữ khí của nam tử này rất không thoải mái, Tà Băng rất không thích dựa vào thân phận, bằng không thì lúc ấy cũng sẽ không giả trang thành nam nhân đi ra đại lục.

“Ngươi… cả gan dám xem thường Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta?” Tà Băng thành công đem nam tử áo xám cùng với tất cả mọi người ở đây chết đứng rồi, nhân loại này, vậy mà cảm thấy làm bằng hữu của Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc không tôn quý?

“Không biết cái gì gọi là người sợ nổi danh heo sợ mập sao?” Tà Băng nói ra những lời này, tuyệt đối là vô sỉ , vô sỉ lợi hại!

Hiện tại đại lục nổi danh nhất chính là ai? Là đệ nhất thiên tài Hoa Thần Dật? Là ngày hôm sau mới nổi Đông Phương Mộc Vũ? Cũng không phải, đúng là cái gia hỏa luôn miệng nói lấy người sợ nổi danh heo sợ mập kia!

Tuyết Ảnh ở một bên bất đắc dĩ mà cười cười, Băng nhi như thế nào không biết xấu hổ có thể đem những lời này nói ra được ah, nha đầu kia, bây giờ là càng ngày càng lại để cho người ta yêu thích không muốn buông tay ah.

 

“Ngươi, ngươi có ý tứ gì?” Nam tử áo xám đúng là tư duy có hạn, không khỏi nghi hoặc hỏi lại Tà Băng.

“Đần mà, ta muốn chính là ít xuất hiện, thế nhân nếu là biết rõ ta là bằng hữu của Phượng Hoàng nhất tộc các ngươi, thế còn ít xuất hiện cái gì.” Tà Băng liếc mắt xem thường nam tử áo xám, nàng muốn chính là ít xuất hiện, ít xuất hiện.

“PHỐC…” Tuyết Ảnh thật xin lỗi nhưng thật sự là nhịn không được bật cười.

Hỏa Hoàng cũng im lặng nhìn Tà Băng, ít xuất hiện? Thằng này tại Áo Tạp Tư đại lục hìnhnhư là ai ai cũng biết, hơn nữa, mới vừa rồi ra tay liền chém đứt tay Tam trưởng lão, đây chính là phương pháp ít xuất hiện của nàng hay sao không biết nữa.

Hiện tại lại nói muốn ít xuất hiện.

“Ngươi, ngươi muốn như thế nào mới bằng lòng đáp ứng cứu Vương của chúng ta?” nam tử áo xám bị Tà Băng chọc tức, máu xông lên não khiến mặt đỏ ao, áp chế nộ khí trong lòng, mở miệng hỏi, nếu là hắn lại cùng Tà Băng chơi đùa, sớm muộn sẽ bị tức chết!

Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc Tam trưởng lão sống trên vạn năm, cũng không muốn bị một cái nha đầu cho tức chết!

“Tại sao ta phải cứu?” Tà Băng nhướng mắt nhàn nhạt hỏi, tại sao nàng phải cứu? Bên trong kia, vị Vương đó chẳng thân quen với nảng, còn người nơi này lại càn rỡ như vậy, tại sao phải cứu?

Nam tử còn muốn nói điều gì, lại bị Hỏa Hoàng ngăn cản.

“Tà Băng, nếu ngươi đáp ứng cứu Vương, ta có thể đem vật này trao đổi.” Đôi mắt Hỏa hoàng chân thành tha thiết nhìn về phía Tà Băng, sau đó lấy một vật trong ngực ra đưa đến trước mặt Tà Băng.

Trước ánh mắt khó hiểu của tất cả mọi người, Tà Băng lại bỗng nhiên nhảy lên, đôi mắt không thể tin nhìn về phía đồ vật trong tay Hỏa Hoàng.

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 113.1


Chương 113 : Tại sao phải cứu?

 Editor: Diệp Băng Băng

Giờ khắc này, trước ánh mắt choáng váng của tất cả mọi người, nam tử tuyệt mỹ mặc cẩm bào màu trắng ôn nhu cười với Tà Băng, Tà Băng đồng thời cũng nở một nụ cười khuynh thành,  cuối cùng thì Tà Băng cũng đã biết dựa vào bằng hữu của nàng.

Cái thế giới này, không phải chỉ có một mình Tà Băng, có thể cùng nàng kề vai chiến đấu, có thể chấp tay bên nhau luận sinh tử, nàng có rất nhiều bằng hữu, cái thế giới này, nàng không còn cô đơn nữa, không hề đơn độc đương đầu sóng gió.

“Tuyết Ảnh, Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc khinh thường ta, nói ta chỉ là một nhân loại nho nhỏ, làm sao bây giờ a, có nên để bọn chúng biết cái gì là cao thâm hay không ha?” Tà Băng chứng kiến bên dưới bất luận thần thú hay Siêu Thần Thú đều có bộ dạng ngơ ngẩn, nháy mắt mở miệng nói ra.

Nàng đang ở Hồn Thú chi lĩnh, đánh không lại nhiều Siêu Thần Thú như các ngươi, bất quá đã một mình đánh không lại, vậy thì quần ẩu xem!

Bất quá rất tin tưởng, những này Siêu Thần Thú trong mắt Tuyết Ảnh đều là tôm tép.(nguyên văn là kẻ yếu nhưng ta thích để là tôm tép)

“Ah? Bọn hắn nói Băng nhi là nhân loại nho nhỏ?” đôi mắt màu lam của Tuyết Ảnh ôn nhu nhìn Tà Băng, đáy mắt tràn đầy vui vẻ, Tà Băng lần này gọi hắn đi ra, hoàn toàn chính xác vượt quá dự tính của hắn, bởi vì Tà Băng trước kia, cho dù lại để cho chính mình bị thương cũng muốn tự mình hung hăng đem Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc dẫm nát dưới chân.

Mà bây giờ, nàng rốt cuộc biết bên cạnh của nàng, còn có bọn hắn thủ hộ sao?

Ánh mắt của Tuyết Ảnh rời khỏi người Tà Băng, đảo mắt nhìn về mấy vị đang ngồi bên dưới, không có phóng thíchkhí tức, không có bất kỳ uy áp, chỉ là liếc nhìn một cái, liền khiến cho tất cả mọi người ở dưới đài không tự chủ được muốn cúng bái.

Đó là Vương giả, là khí khái Vương giả chân chính!

Hỏa Hoàng đã từng gặp Tuyết Ảnh , nhưng lúc ấy tình huống nguy cấp, không có chú ý, hiện tại lần nữa nhìn thấy Tuyết Ảnh, đáy lòng của nàng, là thần phục, là tuyệt đối thần phục, nhưng với tư cách Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc Vương giả, nàng không thể tỏ ra yếu thế trong tộc!

“Tà Băng, chuyện này, dừng ở đây như thế nào?” Hỏa hoàng cưỡng chế sự run sợ đối với Tuyết Ảnh xuống đáy lòng, đứng dậy mỉm cười, không chút nào mất uy nghiêm mở miệng nói ra.

Tà Băng nhếch môi, dừng ở đây? Chuyện này là do bọn hắn tùy ý khiêu khích sao?

“Có chuyện gì không? Ta bất quá lại muốn cho bọn hắn biết rõ, coi như là nhân loại nho nhỏ, cũng rất có thể hủy diệt cái chỗ này đấy.” Lúc này Tà Băng ngược lại không thuận theo tính toán của Hỏa Hoàng, vừa rồi đã mặc kệ để bọn hắn tùy ý khiêu khích, hiện tại cũng không dám gánh chịu hậu quả của việc khiêu khích rồi hả?

Tuyết Ảnh mỉm cười, uy áp khổng lồ lập tức khiến cho không khí ngưng động lại, vừa rồi uy áp của Tà Băng đã khiến cho bọn hắn kinh ngạc, mà uy áp của Tuyết Ảnh khiến bọn hắn hoàn toàn sợ hãi, tất cả mọi người, kể cả Hỏa Hoàng, không có người nào có thể khống chế HỒn Lực trong người.

Chỉ là một cái liếc nhìn uy nghiêm, liền khống chế được Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc, Tuyết Ảnh, vốn là Vương giả!

Hoặc có lẽ bây giờ Vương giả còn chưa đủ cường đại, nhưng đối phó những người trước mặt, dư sức!

“Người nào, dám đếnlãnh địa tộc của ta làm càn!” Một đạo thanh âm hùng hậu kèm theo uy áp cường đại Hồn Lực từ trên trời giáng xuống!

Thanh âm vừa xuất hiện, mọi người đều buông lỏng tinh thần, Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc nữ vương tất nhiên là Hỏa Hoàng, nhưng nàng lại không phải người mạnh nhất trong Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc, mạnh nhất chính lànăm vị Đại trưởng lão đang ẩn cư trong ẩn địa.

Năm vị trưởng lão là người chuyên thủ hộ Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc, mỗi người bọn hắn cũng đã tu luyện trên vạn năm, thực lực cường đại, hoàn toàn không thể tưởng tượng!

Đạo uy áp này vừa xuất hiện, Tuyết Ảnh liền nhíu mày, vừa định tăng thêm uy áp thì Tà Băng lại ngăn cản Tuyết Ảnh, nghe thanh âm, Tà Băng đã biết rõ người đến đã quá mức cường đại, huống hồ Tà Băng biết rõ, Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc không có ác ý với nàng.

Coi như là mấy cái trưởng lão thêu dệt chuyện, cũng không có bất kỳ ác ý.

Tà Băng dường như hoàn toàn không cảm thấy uy áp ở phía đối diện, hất tay lên, hai cái ghế nằm hoàn mỹ liền xuất hiện trong đại sảnh, Tà Băng cùng Tuyết Ảnh hai người lười nhác ngồi xuống.

“Hỏa hoàng, hôm nay đến tột cùng là có chuyện gì? Đi thẳng vào vấn đề nói ra đi.”

Tuyết Ảnh nhẹ nhàng nhắm lại mí mắt, lông mi thật dài dướiánh sáng dịu dàng của Dạ Minh Châu chiếu xuống có bóng mờ nhàn nhạt, nhìn nhàn nhã nhưng Tuyết Ảnh cũng đang điều động Hồn Lực trong cơ thể mình.

Tà Băng vuốt vuốt ngọc giới, cùng đợi câu trả lời của Hỏa Hoàng, cũng cùng đợi chủ nhân của thanh âm kia xuất hiện.

“Hỏa Hoàng bái kiến Đại trưởng lão.”

Theo thanh âm cung kính của Hỏa Hoàng, một thân ảnh màu xám đã xuất hiện trước mặt Tà Băng cùng Tuyết Ảnh.

Ngẩng đầu nhìn thân ảnh màu xám trước mặt, vốn tưởng rằng sẽ là một lão gia gia, lại không nghĩ lại là một người trung niên nam tử, nam tử cũng không có màu mắt và tóc đỏ như lửa như bọn Hỏa Hoàng, nhưng tóc và mắt đều là màu xám, nhìn giống như một con người.

“Người mới phóng ra uy áp chính là ngươi?” Nam tử có chút kinh ngạc khi nhìn thoáng qua Tà Băng, ánh mắt có chút xa xưa, không biết muốn cái gì, sau đó lại nhìn về phía Tuyết Ảnh mở miệng hỏi.

Tuyết Ảnh ngẩng đầu, mở ra đôi mắt màu xanh da trời như biển cả bao la, không có trả lời, chỉ là khẽ gật đầu, theo góc độ quan sát của hắn, căn bản không cần câu trả lời.

“Ngươi là Thất Thải Hồn Lực?” Nam tử sau khi nghe được Tuyết Ảnh, ánh mắt thoaang1 chút thâm trầm, sau đó lại đảo mắt hỏi Tà Băng.

Đáy mắt Tà Băng hiện lên một tầng kinh ngạc, nam tử này vậy mà chỉ cần liếc qua liền nhìn ra nàng là Thất Thải Hồn Lực?

“Đúng thì như thế nào? Không phải thì như thế nào?” Tà Băng khiêu mi, nhàn nhạt mở miệng hỏi, nhìn như hoàn toàn không có đem thực lực cường đại của đối phương để vào mắt, kì thực đầu óc Tà Băng lúc này đã bắt đầu nhanh chóng suy nghĩquay cuồng.

Vốn là nam tử áo hồng kia cố tình khiêu khích, màHỏa Hoàng lại mở tiệc chiêu đãi, các trưởng lão khiêu khích, hiện tại còn có sự xuất hiện của nam tử này, dường như có một âm mưu nào đó đang xoay quanh nàng, khiến cho Tà Tôn thế kỷ hai mươi mốt cũng có chút chóng mặt.

“À? Xem ra Tiểu Hỏa hoàng còn không có nói cho ngươi biết?” Nam tửnhìn Hỏa Hoàng, có chút nghi hoặc mở miệng nói ra, hắn cho rằng Hỏa Hoàng có lẽ đã sớm nói với Tà Băng mới đúng.

[Cô gái]Chương 26


♡ Chương 26 ♡

“Chúc mừng tân hôn, tuổi trẻ của tớ.” Tôi viết lời chúc phúc lên phong bao đỏ.

Ngày hôn lễ, bọn con trai thầm yêu Thẩm Giai Nghi năm nào đều về đủ mặt, cả cô giáo Chu Thục Chân lâu ngày không gặp cũng giá lâm, cùng chứng kiến cảnh tượng lịch sử Thẩm Giai Nghi từ con gái trở thành vợ người ta, giá cả trượt dốc thê thảm. Continue reading

[Cô gái]Chương 25


♡ Chương 25 ♡

Trong phim Forest Gump có câu: “Life is like a box of chocolates. You never know what you’re gonna get.” Đời người giống như một hộp sô cô la, bạn chẳng bao giờ biết được mình sẽ ăn phải vị gì.

Trong phim thường có nhiều danh ngôn kinh điển, hòng dạy bảo chúng ta nên nhìn cuộc đời với ánh mắt rộng mở hơn, mong đợi trở thành châm ngôn của chúng ta. Continue reading

[Cô gái]Chương 24


♡ Chương 24 ♡

Sau vụ “chìm tàu” quái lạ của Liêu Anh Hoằng, một đêm trước tết Trung thu, đột nhiên có động đất.

Bấy giờ tôi đang nằm dài trên giường tầng trong phòng ngủ xem sách, đột nhiên thấy trời đất rung chuyển, cả tòa nhà lắc lư dữ dội như một khối đậu phụ khổng lồ, mà hình như còn không có vẻ gì muốn dừng lại.

Rởn hết cả tóc gáy, vách tường xà cột tòa nhà phát ra những tiếng rầm rầm chấn động. Continue reading

[Cô gái]Chương 23


♡ Chương 23 ♡

Chúng ta bao giờ cũng tìm kiếm một người “liên kết” với mình trên thế gian này.

Có rất nhiều phương thức liên kết, có thể là một kiểu bầu bạn, có thể là một kiểu đem lại hơi ấm cho nhau, hoặc cũng có thể là một sự ăn ý mờ nhạt.

Mà việc thông qua tình yêu để liên kết đôi tác, chính là thứ quan hệ mà chúng ta khao khát nhất. Continue reading

[Cô gái]Chương 22


♡ Chương 22 ♡

Trên đời này, rốt cuộc có cái gì gọi là “thời cơ tốt nhất để tỏ tình” hay không?

Yêu một người, nói với người đó vào thời điểm nào, thật sự rất quan trọng sao?

Chúng ta đã xem quá nhiều phim Hollywood, xem quá nhiều phim truyền hình Nhật, xem quá nhiều tiểu thuyết ngôn tình và truyện manga dành cho thiếu nữ, những thứ này liên tục giáo dục chúng ta, bảo chúng ta rằng tỏ tình nhất thiết phải khiến đôi mắt người ấy sáng bừng lên (tốt nhất là có thể vừa rung động đến tận tâm can vừa kèm theo chút nước mắt lấp lánh), bằng không sẽ không xứng với ý nghĩa đặc biệt đã khiến hai chữ “ái tình” nảy sinh giữa ta và người ấy chứ không phải những người khác! Continue reading

Lãnh Khốc Khuynh Thành Chương 7.1: Tri Phủ Ung Châu


Chương 7.1: Tri Phủ Ung Châu

Tác giá: Diệp Tử Băng

 Sáng sớm ngày hôm sau, nắng chiếu rọi vào gian phòng của Hàn Dương, làm cho Tử Băng giận mình thức giấc, nàng dụi dụi đôi con mắt, cảm nhận được mình đang ôm một cái gì đó rất ấm áp, ấm áp… Mãi cũng không muốn tách rời, đưa mắt nhìn lên thì thấy Hàn Dương đang ngủ ngon lành. Cảm xúc đầu tiên giật mình, không phải chứ sao cái tên điên này lại ở đây ah?, mà bản thân mình lại ngủ say tới không hay không biết gì. Nhưng rồi nàng cũng tự hiểu được là vì tối qua nàng  đã vận công quá mức nên mới bị ngất đi như vậy, chắc là cái tên này đưa nàng vào phòng nghĩ ngơi nhưng mà…có cần thiết phải nằm chung như thế này không ah ??

Continue reading

[Cô gái]Chương 21


♡ Chương 21 ♡

Dạo gần đây tôi viết cùng lúc hai câu chuyện và hai đề cương kịch bản điện ảnh, đợi mảnh giấy chiêu mộ gọi tôi đi làm lính của bộ Quốc phòng. Mỗi tháng, thời điểm đến lượt Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi cùng những ngón tay nhảy múa trên bàn phím, cũng chính là những khoảnh khắc tôi mong chờ nhất.

Mỗi đoạn ái tình đều là cuộc đời, và tôi đang cần cù gắng sức hồi tưởng lại không ngừng nghỉ, sắp xếp lại những ký ức xa xôi ấy, gõ thành văn bản, cảm giác tựa như được sống lại thời trẻ dại đã qua ấy thêm một lần nữa. Continue reading

[Cô gái]Chương 20


♡ Chương 20 ♡

Mùa hè trước khi vào đại học, tôi lên đỉnh Thành Công, tham gia một tháng huấn luyện quân sự trộm gà bắt chó.

Trên đỉnh Thành Công, tôi nhận được thư của hai công dân mạng Diệp Ân Tuyên và chị Thẩm Thiên Ngọc, cho tôi biết sau khi nghe tôi thổ lộ, Thẩm Giai Nghi hình như rất vui vẻ. Tin tức này cổ vũ tôi rất nhiều. Continue reading

[Cô gái]Chương 19


♡ Chương 19 ♡

Cứ vậy, ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại đậu kỳ thi xét tuyển vào khoa Quản lý Đại học Giao thông, mặc dù nguyên nhân và quá trình đều hơi có chút lạ lùng, nhưng dầu sao tôi cũng rất vui vì không phải tiếp tục đối mặt với kỳ thi đại học nữa.

Mấy tên đồng bọn khá thân thiết với tôi lại không có đứa nào đậu xét tuyển, vì vậy cả bọn đều rất ngưỡng mộ nhìn tôi “một mình cất cánh”, cả học kỳ hai lớp Mười hai ung dung thoải mái lượn lờ trong trường, lúc nào cũng trưng ra bộ mặt cười nhìn phát ghét. Continue reading

[Cô gái]Chương 18


♡ Chương 18 ♡

Chuyến du lịch tốt nghiệp mở màn oanh liệt hoành tráng, kết thúc một cách nhạt nhẽo tầm phào.

Trở về trường, Thẩm Giai Nghi giả bộ như chưa từng có chuyện hát hò tỏ tình, hoàn toàn không có phản ứng gì, chỉ cùng học bài, chuyện phiếm, buôn điện thoại với tôi như mọi khi. Tôi thở phào nhẹ nhõm, ít nhất mình vẫn chưa bị ghét. Mình quả nhiên đặc biệt… tuy rằng vẫn còn một quãng xa mới đến mức cực kỳ đặc biệt. Continue reading

[Cô gái]Chương 17


♡ Chương 17 ♡

Mấy thằng bạn thân chúng tôi, bao lâu nay vẫn rất thích nói chuyện về Thẩm Giai Nghi.

Chỉ cần đám bọn tôi tụ tập lại, tình hình gần đây của Thẩm Giai Nghi, hoặc những hồi ức trước kia khi cả bọn cùng theo đuổi cô, sẽ được tua băng phát lại. Chúng tôi xác nhận, bổ khuyết cho hồi ức của nhau. Thẩm Giai Nghi, chính là thời trai trẻ cho tất cả chúng tôi.

Mùa hè năm 2004. Continue reading

[Cô gái]Chương16


♡ Chương 16 ♡

Gần hết năm học lớp Mười, cô Chu Thục Chân từng dẫn chúng tôi đi Phố Lý ngồi thiền lại có trò mới.

“Kha Cảnh Đằng, Thẩm Giai Nghi, các em giúp cô chọn mấy bạn trong lớp, kỳ nghỉ hè này đến ‘Tín Nguyện Hành’ giúp các em nhỏ tham gia trại hè Phật học, được không?” Một hôm, cô Chu Thục Chân tình cờ gặp tôi và Thẩm Giai Nghi ở ngoài hành lang. Continue reading

[Cô gái]Chương15


♡ Chương 15 ♡

Người ta nói, tình yêu có thể biến mọi phàm phu tục tử thành nhà thơ.

Thật đấy!

Tình yêu của tôi dành cho Thẩm Giai Nghi khiến thành tích học tập của tôi luôn duy trì trong Top 30 toàn trường, cũng khiến một kẻ hoàn toàn không hiểu nhạc lý như tôi bắt đầu sáng tác bài hát.

Hết bài này đến bài khác. Continue reading

[Cô gái]Chương 14


♡ Chương 14 ♡

Bây giờ là tháng Mười năm 2005, tôi đang ngồi trong quán nước viết bài cho kịp đăng tạp chí, lại một lần nữa đối mặt với thảm cảnh bị dán nhãn “người tốt[1]”. Trong khoảnh khắc, tôi chợt thấy mình có vô số tâm sự muốn trút lên bàn phím.

[1] Ý là khi chia tay hoặc từ chối tình yêu, cô gái thường hay nói những câu kiểu như: “Anh thật quá tốt, em không xứng đáng với anh!”

Mỗi lần không thể tiếp cận tình yêu mà mình coi trọng nhất, tôi đều nhận được những lý do khác nhau. Nói thực lòng, trong lúc vô ý, tôi đã sưu tầm được đủ các kiểu lý do mình bị đối phương từ chối… sở thích ấy thật quá đỗi bi tình, mà cũng quá mức biến thái. Continue reading

[CCLB]Chương 100


Chương 100: Mềm mại

Editor: Sendyle

Sau giữa trưa ánh mặt trời xuyên thấu qua chiếu vào cửa sổ khổng lồ sát đất, màu xám tro len lông cừu thảm dính vào một tầng màu vàng kim nhàn nhạt, thân thể nho nhỏ mềm mại của Hoắc Thần Xa trên mặt thảm ôm con gấu kia so với con chó của nhóc còn lớn hơn rất nhiều. Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 112


Chương 112: Thứ gọi là Tư Cách!

 

Tà Băng nhướn mi. Nàng ư? Thế nhưng, thấy Hỏa Hoàng cũng không định mở miệng giải thích, Tà Băng cũng chẳng buồn hỏi lại.

“Ngươi nghỉ ngơi trước đi, yến tiệc tối nay, ta muốn ngươi đủ sức ứng phó.” Hỏa Hoàng nói xong thì đáy mắt ánh lên sự thống khổ và bất đắc dĩ, nhìn Tà Băng như muốn nói điều gì, lại không mở miệng nữa, chỉ thở dài quay người rời đi.

Tà Băng nhíu mày, nàng không thích cảm giác này, cảm giác bị người khác thao túng, thế nên yến tiệc này nàng nhất định phải đi, để xem Hỏa Hoàng và Tộc Hỏa Phượng Hoàng cuối cùng là muốn làm gì.

Tà Băng bước vào phòng, nhìn gian phòng vẫn ngập tràn lông vũ màu đỏ bay múa, không gian ấm cúng, có thể thấy người từng ở đây trước kia có tính cách thế nào. Nàng không chút suy nghĩ, bước đến ngồi khoanh chân trên giường, nếu nàng đoán không sai, yến tiệc tối nay hẳn là sẽ không đơn giản! Continue reading

LĐLB,PT – Chương 18


Chương 18 : Cùng giường

Editor: Linh Miêu

Lúc này, trên đường xe cũng không đông, Tống Nghiễm điều khiển xe với tốc độ nhanh nhất, lại càng thêm thông suốt, tốc độ hiện trên đồng hồ đã tăng đến một trăm bốn mươi, nhưng anh vẫn không có ý gì là muốn dừng lại.

Tốc độ này đủ để các cô gái hoảng sợ, Dung Thanh lại bình tĩnh dị thường, ngay cả hô hấp cũng đều đều không hề hỗn loạn… Tống Nghiễm bỗng nhiên ngẩn người, như là nhớ tới cái gì, quay đầu nhìn cô, chỉ thấy hai má cô đã đỏ bừng, cả người dựa vào lưng ghế, im lặng ngủ.

Trong xe không bật đèn, chỉ có tia sáng yếu ớt phát ra từ đồng hồ, ngay cả mặt cô cũng không thấy rõ lắm, thế mà hai bên má đỏ bừng của cô, lại rõ ràng dị thường. Tống Nghiễm bỗng thấy hỏa khí trong người như biến mất, bỗng chốc tắt hoàn toàn, rốt cuộc không còn nữa.

Cho dù bởi vì cái y đức buồn cười kia, thì vô luận thế nào, cô đều là vì hắn. Chỉ cần nghĩ đến điều này, tâm tư anh thật khó khăn mới cứng rắn lên lại bỗng chốc không tiền đồ đổ sụp xuống, không bao giờ khiến cô chịu ủy khuất được nữa.

Cho tới bây giờ anh cũng chưa bao giờ là người tốt, anh muốn cô, có vô số phương pháp để có thể bắt ép cô ngoan ngoãn ở lại bên mình, cả đời đều không trốn được, nhưng mà anh… không làm được. Đâu chỉ là không khiến cô khổ sở được, thậm chí chỉ cần thấy cô chau mày, anh đều cảm thấy trái tim nghẹn lại. Tình yêu là cái quái gì vậy? Anh không biết, kiếp trước anh nhất định là thiếu nợ cô, nên bây giờ mới bị trói buộc với cô như vậy. Bản thân còn giả vờ cứng rắn với cô.

Anh cười tự giễu, rồi vẫn phanh xe lại, giảm dần tốc độ của xe. Khi dừng đèn đỏ, anh cời áo khoác ra đắp lên người cô, mở điều hòa nóng trong xe.

“Dung Thanh, tại sao em lại quyết tâm ngang bướng như vậy?” Rốt cục anh vẫn không nhịn được, dần dần tiến đến gần mặt cô, dùng ngón cái vuốt nhẹ hai bên má đỏ bừng của cô. Giọng Tống Nghiễm gần như nghiến răng nghiến lợi: “Đối với thân thể mình cũng ngang bướng, em có phải con gái không vậy?”

Người ngủ say tất nhiên sẽ không có phản ứng gì, ánh mắt Tống Nghiễm ảm đạm, cúi đầu che mất mặt cô. Anh trằn trọc lưu luyến hôn trên môi cô, hô hấp anh rối loạn. Cô đang ngủ nên hơi há miệng ra theo bản năng, giúp anh nhanh chóng tiến quân thần tốc, công thành đoạt đất.

Còi xe thúc giục phía sau vang lên, tinh thần Tống Nghiễm bỗng nhiên phục hồi lại, đèn xanh đã sáng lên. Tống Nghiễm ngồi thằng dậy, đưa mắt lườm cái kẻ từ đầu đến cuối không hề thanh tỉnh kia rồi đạp chân ga, tốc độ chậm chậm, ngược lại con đường vừa nãy mà đi.

Đau đầu. Đây là cảm giác đầu tiên của Dung Thanh khi tỉnh dậy, quy luật tự nhiên này, cô còn chưa bao giờ trải qua. Cố gắng mở mắt, lọt vào mắt cô là một mảnh tường lạnh băng, Dung Thanh bỗng chốc cứng đờ. Rất nhanh sau đó cô phát hiện cánh tay đè trên hông và một thân thể ấm áp dán chặt vào thân cô.

“Dậy rồi?” Cánh tay bên hông ôm thật chặt, giọng nói quen thuộc từ phía sau truyền đến, mang theo một chút khàn khàn đặc trưng khi vừa tỉnh ngủ. Cô không hiểu vì sao, khi nghe được giọng anh, toàn bộ tâm tư lo lắng cùng khẩn trương của cô lúc trước hoàn toàn biến mất, nhanh chóng bình tĩnh lại, cô cúi đầu “Ừ” một tiếng.

Cánh tay Tống Nghiễm hơi dùng sức, nửa bắt buộc mang người cô quay trở lại, để cô đối mặt với mình.

“Đau đầu sao?”

“Tôi không sao.” Dung Thanh cúi mắt không nhìn anh, chỉ nhìn chằm chằm đến xuất thần vào hoa văn trên chăn. Đến tận khi cằm cô bị người ta nắm, cô bắt buộc phải ngẩng lên, chống lại đôi mắt sâu thẳm của anh. Cô bỗng nhiên cảm thấy tay anh có chút nóng ấm.

“Em không muốn nói gì sao?” Thấy Dung Thanh không có chút phản ứng, nam nhân có chút ác ý, ở bên tai cô nhắc nhở: “Nói đi”, “Tối hôm qua, giữa hai chúng ta phát sinh chuyện gì…”

Say rượu, không nhớ rõ, lúc tỉnh lại ôm nhau ngủ say… Hết thảy đểu là cẩu huyết khiến người khác mơ màng, Dung Thanh hơi giật giật mình, nhìn nhìn nửa thân trên để trần của anh cùng với váy của mình có chút nhăn nhúm, cô khẽ thở dài, lắc đầu: “Ta đi tắm đã…Ui…”

Khớp hàm trong nháy mắt bị anh bắt lấy, lời lẽ của anh mang theo nhiệt độ kinh người, bỗng chốc đoạt mất hô hấp của Dung Thanh.

“Dung Thanh!” Không biết từ lúc nào anh đã xoay người áp trên người cô, từng chút từng chút cắn bờ môi cô, giọng nói khàn khàn, không thèm để ý đến cảm xúc đang tích tụ dần trong Dung Thanh, “Em không thèm để ý đến bản thân mình à?”

Sáng sớm không nên trêu trọc nam nhân, Dung Thanh học y nên hiển nhiên hiểu rõ đạo lý này, đặc biệt là…. Lúc này nửa thân trên để trần của anh ngày càng nóng, nhiệt độ xuyên thấu truyền đến người cô, hơi thở anh ngày càng dồn dập bất thường khiến cả người cô cứng đờ. Nét mặt cô vẫn bình thản như cũ, hồi lâu sau mới chậm rãi định tâm lại.

“Tôi biết chúng ta chẳng phát sinh chuyện gì cả, tôi là bác sĩ, chuyện này đương nhiên có thể phán đoán.” Dung Thanh như nhớ tới gì đó, dừng một chút, tiếp tục nói: “Huống chi, nếu anh muốn làm cái gì, thì năm năm trước cũng đã làm rồi.”

Anh làm như sửng sốt một chút, đột nhiên nở nụ cười, ép sát cô khiến lồng ngực cô rung động, Dung Thanh chợt nghe thấy giọng nói anh vang bên tai rõ ràng:

“Lúc đó không giống.” Anh mang theo ý cười, gằn từng tiếng nói, “Lúc đo anh không có mưu đồ gì với em, nhưng bây giờ thì có.”

Dung Thanh cắn cắn môi dưới, không biết nên trả lời thế nào nên dứt khoát cúi đầu xuống trầm mặc.

“Dung Thanh, anh biết em không thích ở Tống thị, anh đồng ý cho em nghỉ việc.” Tống Nghiễm bỗng nhiên cười, nhìn chằm chằm ánh mắt cô khiến cho việc Dung Thanh đang hiểu lầm đều bị nhìn thấu. “Nhưng mà em nghe đây, anh, tuyệt đối, sẽ không buông tay!”

Anh cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ đến việc trả thù, hôm kia cô đột nhiên đòi nghỉ việc khiến anh tức giận trong lòng. Vẫn nghĩ rằng anh cố gắng lãnh đạm thì cô sẽ có chút phản ứng lại, ai biết rằng cô căn bản là không chút để ý tới. Yến hội ngày hôm qua, nguyên bản là anh muốn mang theo cô công bố với toàn thiên hạ, lại không nghĩ rằng bỗng nhiên lại biến thành cái bộ dạng kia… Nhưng dù như vậy, anh cũng chưa từng nghĩ muốn trả thù cô. Người này, căn bản chính là thuốc độc, ôn nhu như vậy khiến anh trầm luân, khiến anh không thể nào ra tay được.

Anh thừa nhận bản thân kém cỏi, nhưng anh vẫn nhận. Trên thế giới này luôn có một người, có thể tra tấn bạn suốt cuộc đời. Trước kia anh luôn cảm thấy những lời này là nhảm nhỉ, quả thực buồn cười, bây giờ không thể không thừa nhận, đó chính là sự thật.

Dung Thanh nhất thời nghẹn lời, không biết nên cự tuyệt như thế nào, mà căn bản là cũng không muốn cự tuyệt, cứ như vậy nhìn Tuấn Nghiễm khẽ hôn lên môi cô rồi xoay người xuống giường. Anh không mặc áo, chỉ mặc quần dài, đứng thoải mái như thế, màu da mật ong làm nổi từng vân thịt của anh. Ánh sáng phủ lên da thịt anh khiến cô có phần hoa mắt chóng mặt.

“Phòng tắm ngay bên trong.” Tuấn Nghiễm mở tủ tìm một hồi, lấy ra một kiện áo sơ mi, phóng tới bên gối. “Quần áo trên người em không thể mặc được nữa, đây là đồ mới, em mặc tạm, chút nữa anh gọi người đưa quần áo tới.”

Dung Thanh “Ừ” nhẹ, cứ như vậy nhìn Tuấn Nghiễm phớt nhẹ một cái hôn lên môi cô, rời phòng, thậm chí còn lịch sự đóng cửa lại.

Dung Thanh giật mình nhìn chằm chằm trần nhà hồi lâu, có chút mệt mỏi nhắm mắt lại. Cô gác hai tay lên trán mình, nở một nụ cười, không rõ là vui hay buồn. Hồi lâu sau cô mới xốc chăn lên, mang theo kiện áo bên gối xuống giường.

Trong phòng tắm có một mặt rất lớn là gương, Dung Thanh vừa đóng cửa lại liền thấy hình ảnh bản thân trong gương. Sắc mặt tái nhợt, vành mắt thâm quầng, cả tóc cũng rối tung lên, váy trên người thì nhăn nhúm hết, quả thật là thảm hại đến cực điểm. Cô không hiểu sao vừa rồi Tuấn Nghiễm có thể hôn mình được. Dung Thanh nghĩ, không tự chủ đưa tay lên xoa môi, trên môi dường như vẫn còn lưu lại độ ấm của anh, cô nhịn không được nở nụ cười, lại phát hiện ra người trong gương, cười so với khóc còn khó coi hơn.

Yến hội ngày hôm qua khiến cô càng hiểu rõ độ chênh lệch giữa cô và anh, cô không hề tự ti, nhưng cô bỗng nhiên thấy, khoảng cách giữa cô và anh thật sự là quá xa xôi. Chỉnh nhiệt độ nước, Dung Thanh cởi quần áo đứng dưới vòi hoa sen, nước ấm ào ào chảy xuống khiến từ đầu đến chân cô bỗng chốc ướt đẫm. Dung Thanh từ từ nhắm hai mắt lại lẳng lặng đứng, nhớ tới lời Tống Nghiễm vừa nói, thấy vừa bối rối vừa hoảng hốt.

Tống Nghiễm, một lần nữa em lại không để ý tâm ý của anh, anh vì sao còn không từ bỏ? Mà em tại sao… tuyệt đối không muốn cự tuyệt anh, thậm chí còn có ý… muốn đáp lại anh?

Dù suy nghĩ rối rắm, Dung Thanh vẫn tắm cho xong. Sữa tắm, dầu gội đều là những thứ bình thường Tuấn Nghiễm dùng. Dung Thanh cảm nhận cả người đều bị bao bọc bởi mùi hương của anh. Cô bất lực thở dài, yên lặng lau khô thân mình. Ở đây không có nội y để thay, Dung Thanh do dự một lát, cuối cùng vẫn mặc lại nội y cũ, rồi lấy chiếc áo sơ mi anh vừa đưa cho mặc vào.

Áo sơ mi rất dài, vóc người Dung Thanh không cao, cái áo che đến tận đùi cô, nhìn giống như là váy. Rõ ràng đây là đồ mới nhưng Dung Thanh vẫn thấy có chút kì quái, giống như là đột nhiên bị Tuấn Nghiễm ôm lấy, có chút không thở nổi.

Bây giờ dù có muốn hay không cũng phải đối mắt, thời gian đã không còn sớm. Cũng đã sắp giữa trưa rồi, điều duy nhất Dung Thanh cảm thấy may mắn lúc này chính là cô đã hẹn gặp sư huynh tại bệnh viện vào buổi chiều, bằng không… Cho dù sư huynh cô tính tình luôn ôn hòa, đại khái cũng cảm thấy thật ngại đi!

“Tắm xong rồi?” Nghe được tiếng mở cửa phòng, Tống Nghiễm tiện tay chụp lấy một cái áo, vừa muốn nói gì, nhưng ánh mắt nhìn Dung Thanh khiến hô hấp anh rối loạn, tâm thần cũng rối loạn theo.

Tác giả có chuyện muốn nói: gian tình tràn đầy ôi không cần giải thích nữa ~~o(>_<)o~~

☆, Ôn nhu

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 111


Chương 111: Đến lãnh địa Hỏa Phượng Hoàng

Editor: Diệp Băng Băng

 

Hiện tại nam tử cũng không có thời gian rảnh suy nghĩ về câu nói kinh thiên động địa của Tà Băng, đối mặt với hồn kỹ của Tà Băng đánh ra, không dám có chút khinh thường, vội vàng lách mình, nhưng chiêu thức Quy Nguyên Phần Thiên Quyết đã được Tà Băng cải tiến lại thì làm sao có thể dễ dàng tránh thoát, cho dù đối phương là Siêu Thần Thú cũng không có bất kỳ ngoại lệ!

“Phanh!” Hồn kỹ cường đại, Hồn Lực mạnh mẽ bao vây toàn thân nam tử .

Vũ rơi đốt hoa, lợi hại nhất không phải là mang theo mưa đâm ( tức những hạt mưa có tỷ lệ sát thương cao), mà là lực khống chế của nó, một cái vũ rơi đốt hoa, hiện tại ít nhất có thể vây khốn nam tử Siêu Thần Thú trên ba giây, ba giây, không nhiều lắm, nhưng là tại thời khắc mấu chốt, ba giây này cũng là một điểm trí mạng. Continue reading

[CCLB]Chương 98 + 99


Chương 98: Hợp tác

Editor: Sendyle

Ân, cô thật bội phục mình tới vào lúc này còn có thể tệ hại nghĩ về đều này, đến lúc đó nhất định quấn lấy Hoắc Cảnh Sâm đi kết hôn, hơn nữa điều đầu tiên muốn làm là đem thiệp mừng gởi cho cha mình, nhưng là tấm này thiếp mời giới hạn với bên ngoài tràng quan sát.

“Xin lỗi, ý tốt của ông tôi xin nhận, con tôi không có phúc phận có người ông ngoại như vậy.” Continue reading

[CCLB]Chương 96 + 97


Chương 96: Tôi rất vội

Editor: Sendyle

Ngăn cách vẻ ngoài ồn ào của đường phố thành thị, bên trong lại mang một không khí yên lặng đến khác thường.

Người phụ nữ kia không chút để ý ngồi tê đít trên ghế xe, một cái tay không yên phận làm đủ mọi động tác, cho thấy tâm trạng cô hiện tại đang rất khẩn trương.

Trên mặt Mộ Thiên Hùng sau thời gian dài trầm ngâm, lúc này lại mang theo một nụ cười quỷ dị, tựu giống như lúc ban đầu không chút do dự thiết kế đem người phụ nữ kia đưa lên giường Hoắc Cảnh Sâm vậy. Cô có dự cảm, lão già này lần này nhất định lại đang tính toán điều gì đó.

Khoảng thời gian trên xe yên lặng khiến cô không chịu nổi, quyết định phá vỡ không khí trầm mặc, lý do rất đơn giản, cô sẽ tới chỗ làm trễ, huống chi sáng sớm cùng người như vậy ngồi chung một chỗ cô tình nguyện có thể kéo dài thêm nửa giờ mặc cho mình bị Hoắc Cảnh Sâm đùa giỡn còn hơn. Continue reading

LDLBPT – Chương 17


Chương 17: Yến hội

Editor : LinMiêu

Dung Trì vẫn rất lo lắng, quyết định ở lại, dự định sáng hôm sau quay lại trường sớm.

Sau đó Dung Thanh cũng không có gì bất thường, như cũ mang theo nhàn nhạt ý cười, im lặng đọc sách, chép phương thuốc, đèn bàn trong thư phòng luôn luôn sáng đến tận đêm khuya.

Cho dù Dung Thanh chưa bao giờ nói, nhưng mà Dung Trì biết rõ là cô không hề thích thư phòng hoặc không thể nói là không thích, mà là không nên thích… Có một lại cảm xúc gần như là mâu thuẫn. Khi đó cậu vẫn là một tiểu tử “Ba ngày không đánh liền leo tường, dỡ ngói”, luôn gây chuyện, vậy mà tiểu tỷ tỷ này đã ngoan ngoãn ở cạnh Dung phụ, từng chút từng chút theo ông học sách thuốc, thảo dược, chính tại… gian thư phòng này. Continue reading