Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 113.2


Chương 113.2: Tại sao phải cứu?

Editor: Diệp Băng Băng

“Có chuyện gì nói thẳng đi.” Tà Băng nghĩ không ra liền không muốn nghĩ nữa, nhíu nhíu chân mày, ánh mắt đen láy nhìn về phía Hỏa Hoàng, hi vọng cái Hỏa Phượng Hoàng nữ vương này cho nàng một lời giải thích, hiện tại đến tột cùng là cái tình huống gì.

Ánh mắt Hỏa Hoàng lóe lên một cái, do dự một hồi lâu, tại thời điểm Tà Băng sắp không kiên nhẫn được nữa, mới ngẩng đầu, nhìn về phía Tà Băng, trong ánh mắt có chút cầu xin.

“Vương của Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta, đã bị phong bế năm trăm năm, ba trăm năm trước, có một vị lão gia gia đã đến, nói cho chúng ta biết 300 năm sau sẽ có một người sử dụng Thất Thải Hồn Lực tới này, mà người này là người duy nhất có thể khiến cho Vương phục sinh.” Thời điểm Hỏa Hoàng nói đến Vương, đáy mắt là nồng đậm thương cảm bi thương.

Tà Băng nhíu mày, ba trăm năm trước? Nàng năm nay bề ngoài giống như mới mười lăm tuổi a, cộng thêm kiếp trước cũng không quá ba mươi mấy, lão gia gia? Trong đầu Tà Băng không khỏi hiện lên thân ảnh của chủ nhân ngọc giới cũng chính là sư phụ của mình, ba trăm năm trước đã biết mình sẽ xuyên việt?

Hiện tại bí ẩn dường như càng lúc càng lớn rồi, biết mọi chuyện chỉ có người kia, chính là sư phụ của nàng.

“Ta sẽ giết người.” Tà Băng đem nghi vấn trong đầu ném tận trời cao, nhìn thẳng Hỏa Hoàng mở miệng nói ra.

Tà Băng sẽ giết người, sẽ đánh người, sẽ chỉnh người, nhưng ngoại trừ những người nàng đặt trong lòng, nàng sẽ không cứu người, sẽ không cứu bất kỳ ai.

Vương của Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc thì sao, nàng tại sao phải cứu? Nàng cũng không phải chúa cứu thế!

Hỏa Hoàng cùng nam tử kia thật không ngờ Tà Băng sẽ nói như vậy, ngơ ngác một lúc, đã biết ý tứ Tà Băng trong lời nói, khẽ thở dài, Hỏa Hoàng cũng đã dự tính đến chuyện Tà Băng cự tuyệt, chỉ là không nghĩ tới Tà Băng sẽ cự tuyệt dứt khoát như thế.

“Nếu ngươi cứu Vương chúng ta, như vậy Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta sẽ vĩnh viễn là bằng hữu của ngươi.” Nam tử áo xám nhìn Tà Băng, có chút cao ngạo nói, Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc bằng hữu, là cao thượng vinh hạnh biết chừng nào?

Sau khi Nam tử vừa nói xong, trong nội tâm Hỏa Hoàng thầm mắng một tiếng không xong, đối đãi Tà Băng, tuyệt đối không thể dùng cứng rắn ngang ngạnh , như vậy chỉ làm phản tác dụng, huống chi bây giờ là bọn hắn đang cầu cạnh Tà Băng, Hỏa Hoàng đang muốn mở miệng nói một ít lời vãn hồi với Tà Băng nhưng thanh âm lạnh lùng của Tà Băng liền truyền ra.

“Bằng hữu của các ngươi? Rất tôn quý?” thanh âm Tà Băng lạnh lùng xen lẫn khinh thường cùng trào phúng, nàng không có nhằm vào Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc, chỉ là đối với ngữ khí của nam tử này rất không thoải mái, Tà Băng rất không thích dựa vào thân phận, bằng không thì lúc ấy cũng sẽ không giả trang thành nam nhân đi ra đại lục.

“Ngươi… cả gan dám xem thường Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc chúng ta?” Tà Băng thành công đem nam tử áo xám cùng với tất cả mọi người ở đây chết đứng rồi, nhân loại này, vậy mà cảm thấy làm bằng hữu của Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc không tôn quý?

“Không biết cái gì gọi là người sợ nổi danh heo sợ mập sao?” Tà Băng nói ra những lời này, tuyệt đối là vô sỉ , vô sỉ lợi hại!

Hiện tại đại lục nổi danh nhất chính là ai? Là đệ nhất thiên tài Hoa Thần Dật? Là ngày hôm sau mới nổi Đông Phương Mộc Vũ? Cũng không phải, đúng là cái gia hỏa luôn miệng nói lấy người sợ nổi danh heo sợ mập kia!

Tuyết Ảnh ở một bên bất đắc dĩ mà cười cười, Băng nhi như thế nào không biết xấu hổ có thể đem những lời này nói ra được ah, nha đầu kia, bây giờ là càng ngày càng lại để cho người ta yêu thích không muốn buông tay ah.

 

“Ngươi, ngươi có ý tứ gì?” Nam tử áo xám đúng là tư duy có hạn, không khỏi nghi hoặc hỏi lại Tà Băng.

“Đần mà, ta muốn chính là ít xuất hiện, thế nhân nếu là biết rõ ta là bằng hữu của Phượng Hoàng nhất tộc các ngươi, thế còn ít xuất hiện cái gì.” Tà Băng liếc mắt xem thường nam tử áo xám, nàng muốn chính là ít xuất hiện, ít xuất hiện.

“PHỐC…” Tuyết Ảnh thật xin lỗi nhưng thật sự là nhịn không được bật cười.

Hỏa Hoàng cũng im lặng nhìn Tà Băng, ít xuất hiện? Thằng này tại Áo Tạp Tư đại lục hìnhnhư là ai ai cũng biết, hơn nữa, mới vừa rồi ra tay liền chém đứt tay Tam trưởng lão, đây chính là phương pháp ít xuất hiện của nàng hay sao không biết nữa.

Hiện tại lại nói muốn ít xuất hiện.

“Ngươi, ngươi muốn như thế nào mới bằng lòng đáp ứng cứu Vương của chúng ta?” nam tử áo xám bị Tà Băng chọc tức, máu xông lên não khiến mặt đỏ ao, áp chế nộ khí trong lòng, mở miệng hỏi, nếu là hắn lại cùng Tà Băng chơi đùa, sớm muộn sẽ bị tức chết!

Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc Tam trưởng lão sống trên vạn năm, cũng không muốn bị một cái nha đầu cho tức chết!

“Tại sao ta phải cứu?” Tà Băng nhướng mắt nhàn nhạt hỏi, tại sao nàng phải cứu? Bên trong kia, vị Vương đó chẳng thân quen với nảng, còn người nơi này lại càn rỡ như vậy, tại sao phải cứu?

Nam tử còn muốn nói điều gì, lại bị Hỏa Hoàng ngăn cản.

“Tà Băng, nếu ngươi đáp ứng cứu Vương, ta có thể đem vật này trao đổi.” Đôi mắt Hỏa hoàng chân thành tha thiết nhìn về phía Tà Băng, sau đó lấy một vật trong ngực ra đưa đến trước mặt Tà Băng.

Trước ánh mắt khó hiểu của tất cả mọi người, Tà Băng lại bỗng nhiên nhảy lên, đôi mắt không thể tin nhìn về phía đồ vật trong tay Hỏa Hoàng.

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 113.1


Chương 113 : Tại sao phải cứu?

 Editor: Diệp Băng Băng

Giờ khắc này, trước ánh mắt choáng váng của tất cả mọi người, nam tử tuyệt mỹ mặc cẩm bào màu trắng ôn nhu cười với Tà Băng, Tà Băng đồng thời cũng nở một nụ cười khuynh thành,  cuối cùng thì Tà Băng cũng đã biết dựa vào bằng hữu của nàng.

Cái thế giới này, không phải chỉ có một mình Tà Băng, có thể cùng nàng kề vai chiến đấu, có thể chấp tay bên nhau luận sinh tử, nàng có rất nhiều bằng hữu, cái thế giới này, nàng không còn cô đơn nữa, không hề đơn độc đương đầu sóng gió.

“Tuyết Ảnh, Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc khinh thường ta, nói ta chỉ là một nhân loại nho nhỏ, làm sao bây giờ a, có nên để bọn chúng biết cái gì là cao thâm hay không ha?” Tà Băng chứng kiến bên dưới bất luận thần thú hay Siêu Thần Thú đều có bộ dạng ngơ ngẩn, nháy mắt mở miệng nói ra.

Nàng đang ở Hồn Thú chi lĩnh, đánh không lại nhiều Siêu Thần Thú như các ngươi, bất quá đã một mình đánh không lại, vậy thì quần ẩu xem!

Bất quá rất tin tưởng, những này Siêu Thần Thú trong mắt Tuyết Ảnh đều là tôm tép.(nguyên văn là kẻ yếu nhưng ta thích để là tôm tép)

“Ah? Bọn hắn nói Băng nhi là nhân loại nho nhỏ?” đôi mắt màu lam của Tuyết Ảnh ôn nhu nhìn Tà Băng, đáy mắt tràn đầy vui vẻ, Tà Băng lần này gọi hắn đi ra, hoàn toàn chính xác vượt quá dự tính của hắn, bởi vì Tà Băng trước kia, cho dù lại để cho chính mình bị thương cũng muốn tự mình hung hăng đem Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc dẫm nát dưới chân.

Mà bây giờ, nàng rốt cuộc biết bên cạnh của nàng, còn có bọn hắn thủ hộ sao?

Ánh mắt của Tuyết Ảnh rời khỏi người Tà Băng, đảo mắt nhìn về mấy vị đang ngồi bên dưới, không có phóng thíchkhí tức, không có bất kỳ uy áp, chỉ là liếc nhìn một cái, liền khiến cho tất cả mọi người ở dưới đài không tự chủ được muốn cúng bái.

Đó là Vương giả, là khí khái Vương giả chân chính!

Hỏa Hoàng đã từng gặp Tuyết Ảnh , nhưng lúc ấy tình huống nguy cấp, không có chú ý, hiện tại lần nữa nhìn thấy Tuyết Ảnh, đáy lòng của nàng, là thần phục, là tuyệt đối thần phục, nhưng với tư cách Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc Vương giả, nàng không thể tỏ ra yếu thế trong tộc!

“Tà Băng, chuyện này, dừng ở đây như thế nào?” Hỏa hoàng cưỡng chế sự run sợ đối với Tuyết Ảnh xuống đáy lòng, đứng dậy mỉm cười, không chút nào mất uy nghiêm mở miệng nói ra.

Tà Băng nhếch môi, dừng ở đây? Chuyện này là do bọn hắn tùy ý khiêu khích sao?

“Có chuyện gì không? Ta bất quá lại muốn cho bọn hắn biết rõ, coi như là nhân loại nho nhỏ, cũng rất có thể hủy diệt cái chỗ này đấy.” Lúc này Tà Băng ngược lại không thuận theo tính toán của Hỏa Hoàng, vừa rồi đã mặc kệ để bọn hắn tùy ý khiêu khích, hiện tại cũng không dám gánh chịu hậu quả của việc khiêu khích rồi hả?

Tuyết Ảnh mỉm cười, uy áp khổng lồ lập tức khiến cho không khí ngưng động lại, vừa rồi uy áp của Tà Băng đã khiến cho bọn hắn kinh ngạc, mà uy áp của Tuyết Ảnh khiến bọn hắn hoàn toàn sợ hãi, tất cả mọi người, kể cả Hỏa Hoàng, không có người nào có thể khống chế HỒn Lực trong người.

Chỉ là một cái liếc nhìn uy nghiêm, liền khống chế được Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc, Tuyết Ảnh, vốn là Vương giả!

Hoặc có lẽ bây giờ Vương giả còn chưa đủ cường đại, nhưng đối phó những người trước mặt, dư sức!

“Người nào, dám đếnlãnh địa tộc của ta làm càn!” Một đạo thanh âm hùng hậu kèm theo uy áp cường đại Hồn Lực từ trên trời giáng xuống!

Thanh âm vừa xuất hiện, mọi người đều buông lỏng tinh thần, Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc nữ vương tất nhiên là Hỏa Hoàng, nhưng nàng lại không phải người mạnh nhất trong Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc, mạnh nhất chính lànăm vị Đại trưởng lão đang ẩn cư trong ẩn địa.

Năm vị trưởng lão là người chuyên thủ hộ Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc, mỗi người bọn hắn cũng đã tu luyện trên vạn năm, thực lực cường đại, hoàn toàn không thể tưởng tượng!

Đạo uy áp này vừa xuất hiện, Tuyết Ảnh liền nhíu mày, vừa định tăng thêm uy áp thì Tà Băng lại ngăn cản Tuyết Ảnh, nghe thanh âm, Tà Băng đã biết rõ người đến đã quá mức cường đại, huống hồ Tà Băng biết rõ, Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc không có ác ý với nàng.

Coi như là mấy cái trưởng lão thêu dệt chuyện, cũng không có bất kỳ ác ý.

Tà Băng dường như hoàn toàn không cảm thấy uy áp ở phía đối diện, hất tay lên, hai cái ghế nằm hoàn mỹ liền xuất hiện trong đại sảnh, Tà Băng cùng Tuyết Ảnh hai người lười nhác ngồi xuống.

“Hỏa hoàng, hôm nay đến tột cùng là có chuyện gì? Đi thẳng vào vấn đề nói ra đi.”

Tuyết Ảnh nhẹ nhàng nhắm lại mí mắt, lông mi thật dài dướiánh sáng dịu dàng của Dạ Minh Châu chiếu xuống có bóng mờ nhàn nhạt, nhìn nhàn nhã nhưng Tuyết Ảnh cũng đang điều động Hồn Lực trong cơ thể mình.

Tà Băng vuốt vuốt ngọc giới, cùng đợi câu trả lời của Hỏa Hoàng, cũng cùng đợi chủ nhân của thanh âm kia xuất hiện.

“Hỏa Hoàng bái kiến Đại trưởng lão.”

Theo thanh âm cung kính của Hỏa Hoàng, một thân ảnh màu xám đã xuất hiện trước mặt Tà Băng cùng Tuyết Ảnh.

Ngẩng đầu nhìn thân ảnh màu xám trước mặt, vốn tưởng rằng sẽ là một lão gia gia, lại không nghĩ lại là một người trung niên nam tử, nam tử cũng không có màu mắt và tóc đỏ như lửa như bọn Hỏa Hoàng, nhưng tóc và mắt đều là màu xám, nhìn giống như một con người.

“Người mới phóng ra uy áp chính là ngươi?” Nam tử có chút kinh ngạc khi nhìn thoáng qua Tà Băng, ánh mắt có chút xa xưa, không biết muốn cái gì, sau đó lại nhìn về phía Tuyết Ảnh mở miệng hỏi.

Tuyết Ảnh ngẩng đầu, mở ra đôi mắt màu xanh da trời như biển cả bao la, không có trả lời, chỉ là khẽ gật đầu, theo góc độ quan sát của hắn, căn bản không cần câu trả lời.

“Ngươi là Thất Thải Hồn Lực?” Nam tử sau khi nghe được Tuyết Ảnh, ánh mắt thoaang1 chút thâm trầm, sau đó lại đảo mắt hỏi Tà Băng.

Đáy mắt Tà Băng hiện lên một tầng kinh ngạc, nam tử này vậy mà chỉ cần liếc qua liền nhìn ra nàng là Thất Thải Hồn Lực?

“Đúng thì như thế nào? Không phải thì như thế nào?” Tà Băng khiêu mi, nhàn nhạt mở miệng hỏi, nhìn như hoàn toàn không có đem thực lực cường đại của đối phương để vào mắt, kì thực đầu óc Tà Băng lúc này đã bắt đầu nhanh chóng suy nghĩquay cuồng.

Vốn là nam tử áo hồng kia cố tình khiêu khích, màHỏa Hoàng lại mở tiệc chiêu đãi, các trưởng lão khiêu khích, hiện tại còn có sự xuất hiện của nam tử này, dường như có một âm mưu nào đó đang xoay quanh nàng, khiến cho Tà Tôn thế kỷ hai mươi mốt cũng có chút chóng mặt.

“À? Xem ra Tiểu Hỏa hoàng còn không có nói cho ngươi biết?” Nam tửnhìn Hỏa Hoàng, có chút nghi hoặc mở miệng nói ra, hắn cho rằng Hỏa Hoàng có lẽ đã sớm nói với Tà Băng mới đúng.

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 112


Chương 112: Thứ gọi là Tư Cách!

 

Tà Băng nhướn mi. Nàng ư? Thế nhưng, thấy Hỏa Hoàng cũng không định mở miệng giải thích, Tà Băng cũng chẳng buồn hỏi lại.

“Ngươi nghỉ ngơi trước đi, yến tiệc tối nay, ta muốn ngươi đủ sức ứng phó.” Hỏa Hoàng nói xong thì đáy mắt ánh lên sự thống khổ và bất đắc dĩ, nhìn Tà Băng như muốn nói điều gì, lại không mở miệng nữa, chỉ thở dài quay người rời đi.

Tà Băng nhíu mày, nàng không thích cảm giác này, cảm giác bị người khác thao túng, thế nên yến tiệc này nàng nhất định phải đi, để xem Hỏa Hoàng và Tộc Hỏa Phượng Hoàng cuối cùng là muốn làm gì.

Tà Băng bước vào phòng, nhìn gian phòng vẫn ngập tràn lông vũ màu đỏ bay múa, không gian ấm cúng, có thể thấy người từng ở đây trước kia có tính cách thế nào. Nàng không chút suy nghĩ, bước đến ngồi khoanh chân trên giường, nếu nàng đoán không sai, yến tiệc tối nay hẳn là sẽ không đơn giản! Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 111


Chương 111: Đến lãnh địa Hỏa Phượng Hoàng

Editor: Diệp Băng Băng

 

Hiện tại nam tử cũng không có thời gian rảnh suy nghĩ về câu nói kinh thiên động địa của Tà Băng, đối mặt với hồn kỹ của Tà Băng đánh ra, không dám có chút khinh thường, vội vàng lách mình, nhưng chiêu thức Quy Nguyên Phần Thiên Quyết đã được Tà Băng cải tiến lại thì làm sao có thể dễ dàng tránh thoát, cho dù đối phương là Siêu Thần Thú cũng không có bất kỳ ngoại lệ!

“Phanh!” Hồn kỹ cường đại, Hồn Lực mạnh mẽ bao vây toàn thân nam tử .

Vũ rơi đốt hoa, lợi hại nhất không phải là mang theo mưa đâm ( tức những hạt mưa có tỷ lệ sát thương cao), mà là lực khống chế của nó, một cái vũ rơi đốt hoa, hiện tại ít nhất có thể vây khốn nam tử Siêu Thần Thú trên ba giây, ba giây, không nhiều lắm, nhưng là tại thời khắc mấu chốt, ba giây này cũng là một điểm trí mạng. Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 110


Chương 110: Ngươi tính cái gì….

Nghe lời nói ngây thơ của hai người họ, Tà Băng không ghìm được bật cười. Sao nàng lại quên rằng bọn hắn vẫn là đối thủ kia chứ? Hai kẻ vốn xưng là thiên tài đệ nhất Đại lục…

“Hai người các ngươi bị thương không nặng đúng không? Còn tâm trí mà ở đây trừng mắt với nhau sao?” Tà Băng cười nhạt nói với hai kẻ vẫn đang ngây ngô trước mặt. Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 109


Chương 109 : Nồng đậm ôn nhu

Editor: Linh Miêu

Tà Băng thấy Hoa Thần Dật cùng với Đông Phương Mộc Vũ, đáy lòng vừa cảm động vừa tức giận. Nghe lời Bối Bối mới hơi thả lỏng, sau khi nói Bối Bối phải cẩn thận một chút, nàng liền đi tới bên người Đông Phương Mộc Vũ. Hai người này sao lại ngốc như vậy chứ.

“Mộc Vũ, ngươi…” Tà Băng đang muốn nói điều gì thì liền bị Đông Phương Mộc Vũ cất lời cắt đứt.

“Băng nhi, đừng nói nữa, ta biết rõ lần này là ta lỗ mãng rồi, nhưng nàng đừng đuổi ta về.” Đông Phương Mộc Vũ rất sợ, thật sự rất sợ Tà Băng mở miệng trách cứ hắn, muốn hắn quay về, cho nên hắn mới cắt lời Tà Băng để nói ra trước, giọng nói có chút run rẩy.

“ Ta không nói muốn ngươi quay về, ta muốn nói để ta xem vết thương của ngươi”. Tà Băng liếc nhìn Mộc Vũ. Nơi này khắp nơi đều dày đặc sương trắng, tràn đầy nguy hiểm, hắn đến nơi này chính là muốn tìm kiếm nàng, Tà Băng làm sao có thể nhẫn tâm bắt hắn quay về được? Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 108


Chương 108: Hai kẻ ngu ngốc

Nỗi khiếp sợ trong lòng Tà Băng thực không thể diễn tả bằng lời, không thể ngờ Thiên Lang tộc lại dùng cách này để từ biệt nàng, Tà Băng cong cong khóe miệng, mắt nhìn cảnh vật hùng vĩ phía dưới, sau đó quay người lại nhìn về phía Thiên Lang đế, đôi mắt thâm thúy vô cùng.

“Ngươi, Quân Tà Băng, là đối thủ đầu tiên mà ta tôn trọng!” Thiên Lang đế ngước đôi mắt màu xanh lá nhìn Tà Băng đầy khiêu khích, nhưng không phải là chiến đấu ngay bây giờ, mà là tương lai! Hắn đợi làm rõ bí mật của mình rồi nhất định sẽ cùng nàng đại chiến một lần.

Bởi vì là đối thủ đầu tiên hắn tôn trọng nên Thiên Lang đế mới tập trung tộc nhân của mình, dùng Thiên Lang Tiếu Nguyệt đến tiễn biệt Quân Tà Băng. Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 107


Chương 107:Thiên Lang Tiếu Nguyệt!

Editor: Diệp Băng Băng

Một cái va chạm, lại làm cho đáy mắt Tử Kim Cự Long Vương xuất hiện một tầng sợ hãi! Không nghĩ tới hồn lực của người thiếu nữ trước mặt lại rất hùng hậu! Mấy người bên cạnh Tà Băng quá mạnh mẽ, khiến thực lực vốn có cùng danh tiếng của Tà Băng không được nổi trội! Hiện tại hai người giao đấu với nhau, mới khiến cho Tử Kim Cự Long Vương biết rõ, thực lực của bản thân Tà Băng cũng tuyệt đối cường hãn!

“Tử Kim Cự Long Vương, ta mặc kệ rốt cuộc vì sao ngươi bắt ta và tiểu Tử phải giải trừ khế ước, nhưng chỉ cần tiểu Tử không muốn, vậy thì đừng vọng tưởng!” Tà Băng không muốn cùng Tử Kim Cự Long Vương cãi nhau mà trở mặt, hắn là gia gia của tiểu Tử, còn là phụ thân của Tháp Toa. Nhưng Tà Băng vẫn là tôn trọng ý kiến của tiểu Tử.

Chỉ cần tiểu Tử không đồng ý, như vậy Tà Băng nhất định sẽ không từ bỏ tiểu Tử, tuyệt đối sẽ không! Continue reading

Tà băng Ngạo Thiên – Chương 106


Chương 106: Sẽ không rời xa tỷ tỷ

Tà Băng vừa nghe thấy câu nói đó thì thấy một nam tử Vương Lang tộc chừng ba mươi tuổi, tả hữu là hai huynh muội Bích Thanh và Bích Dã, sau lưng lại là năm Vương lang màu vàng cao lớn, phía sau lại có chừng 800 tên tộc nhân của lang tộc, lúc này bọn hắn đều tỏ vẻ thần phục Tà Băng.

Tà Băng đi đến phía trước, đưa tay đỡ lấy Bích Hoằng rồi nói với Vương lang tộc: “Mọi người đứng dậy trước đã”.

Tất cả người của Vương lang tộc đều ngồi thẳng dậy nhìn thiếu nữ trước mặt, chủ thượng sau này của bọn hắn lại là một con người bình thường.

Tà Băng nhìn Vương lang tộc nhàn nhạt nói: “Từ giờ trở đi, toàn bộ vương lang tộc sẽ không bị áp bức nữa”

Một câu nói nhàn nhạt này lại khiến cho toàn thể Vương lang tộc sôi trào, toàn bộ Vương lang tộc đã bị Thiên Lang tộc áp bức mệt mỏi suốt bao lâu nay, bây giờ nghe những lời nói này của chủ thượng Tà Băng thì sao lại có thể không vui? Làm sao lại có thể không kích động?

Bích Hoằng đã biết rõ việc lựa chọn đi theo thiếu nữ trước mặt tuyệt đối không phải là một lựa chọn sai lầm, hắn biết nàng luôn coi những thân nhân có khế ước với mình giống như là thân nhân của mình vậy. Mà Tà Băng thì bất luận gặp phải chuyện gì cũng không để cho tùy tùng của nàng phải thất vọng.

Tà Băng đã từng nghĩ sẽ để cho toàn thể Vương lang tộc ký khế ước với thủ hạ của mình, nhưng hiện nay, Tà Băng thực sự muốn xem ý kiến của bọn họ thế nào, nếu Vương lang tộc có bất kỳ sự bất mãn nào, Tà Băng tuyệt đối sẽ không miễn cưỡng bọn họ.

Bích Hoằng có thể lãnh đạo cả một bộ tộc, hiển nhiên là không hề ngu ngốc, bèn ngẩng đầu nhìn Tà Băng nói: “Tất cả người trong Vương lang tộc nguyện là bằng hữu với thuộc hạ của chủ thượng”

Nghe được câu nói này của Bích Hoằng, Tà Băng có chút nghi hoặc ngầng đầu hỏi : “Tại sao?”

Bích Hoằng thoáng nhìn qua hai hài tử bên cạnh mình cùng tộc nhân sau lưng, ngẩng đầu nói: “ Vương lang tộc có lẽ nên trở về Áo Tạp Tư đại lục. Đương nhiên nếu bằng hữu của chủ thượng muốn ký kết khế ước thì ít nhất phải chịu được ba lượt công kích của chúng ta!”

Đây là yêu cầu duy nhất của Vương lang tộc, bọn họ có thể ký kết cùng với loài người, cũng có thể ký khế ước với loài người nhỏ bé, nhưng người ký khế ước với bọn họ không thể là kẻ yếu!

Tà Băng khẽ nhếch nhếch môi, Vương lang tộc không hổ là chủng tộc được nàng coi trọng!

“Không vấn đề! Trước tiên các ngươi ở lại nơi này tu luyện, ta còn muốn đi xem lãnh địa của Hỏa Phượng Hoàng tộc và Bạch Hổ tộc đã.” Thực lực của Vương lang tộc bây giờ vốn đã hồi phục, tu luyện bên trong ngọc giới thực sự là quá tốt với họ.

“Hỏa Phượng Hoàng và Bạch Hổ tộc? Chủ thượng, nếu là đi đến hai chỗ này thì… phải cẩn thận một chút.” Bích Hoằng nghe Tà Băng nói muốn đi đến hai lãnh địa này thì không khỏi nhíu mày nói.

Tà Băng khẽ nhếch mi mắt ý nói Bích Hoằng tiếp tục nói. Phải coi chừng cái gì?

“Hai lãnh địa này không giống với lãnh địa của Thiên Lang tộc. Lãnh địa của Thiên Lang tộc về cơ bản không có những thứ như Hồn Thú. Nhưng lãnh địa của Hỏa Phượng Hoàng tộc và Bạch Hổ tộc lại đầy những Hồn Thú, thậm chí có thể tiến vào trong lãnh địa thì tuyệt đối phải là cưỡng hãn Hồn Thú, rất nhiều Hồn Thú khó giải quyết.” Bích Hoằng nhìn Tà Băng, ánh mắt có chút lo lắng, lãnh địa của Hồn Thú tuyệt đối không giống như vẻ ngoài xinh đẹp của nó, ngược lại, nguy hiểm và cạm bẫy tràn ngập khắp nơi.

Hồn Thú chi lĩnh sở dĩ không có loài người bước vào không đơn thuần là bởi vì những Thủ Hộ Giả cường đại bên trong Hồn Thú chi lĩnh mà còn bởi vì bên trong đó có vô số cạm bẫy rình rập. Hồn Thú chi lĩnh chán ghét loài người không phải chỉ vì khế ước của loài người, coi Hồn Thú như một công cụ mà còn là cả 1 lịch sử xa xưa.

“Yên tâm đi, ta sẽ chú ý!” Tà Băng mỉm cười, nàng có thể cảm nhận được Vương Lang tộc lo lắng và quan tâm mình, sau đó lại giống như chợt nhớ ra điều gì, vỗ vỗ đầu mình, mấy ngày nay quên bẵng cả chính sự.

“Đúng rồi, đan dược này các ngươi cầm lấy chia nhau uống, mỗi người 1 ít, sẽ có lợi cho việc tu luyện của các ngươi.” Tà Băng đã từng có một thời gian ngắn nghiên cứu về đan dược cho Hồn Thú, và cũng đã từng thí nghiệm, đan dược này thực sự có tác dụng lớn đối với tốc độ tu luyện của Hồn Thú.

Tà Băng trước kia từng nghĩ đến việc đưa đan dược cho Vương lang tộc rồi nhưng hôn mê liền mấy ngày, rồi lại Thiên Ma, thiếu chút nữa quên, may là nay lại nhớ ra.

Bình Hoằng nhận đan dược không chút do dự, lời của chủ thượng chính là mệnh lệnh, không thể có bất cứ phản kháng nào! Đối với Vương lang tộc mà nói, chỉ cần đã nhận là chủ thì bọn họ sẽ tuyệt đối thuần phục!

Sau đó, Tà Băng nhẹ gật đầu với Bích Thanh và Bích Dã, rồi lập tức lách mình biến mất trước mặt bọn họ. Mấy người bọn Tuyết Ảnh hiện đã bước vào trạng thái tu luyện, Tà Băng cũng không tiện quấy rầy, sau khi ra khỏi ngọc giới bèn đi tới bên Tiểu Tử và Kim Cự Long Vương đang đứng bên ngoài.

“Tỷ tỷ” Tiểu Tử cảm nhận được khí tức của Tà Băng, ngẩng đầu bổ nhào vào người Tà Băng, giọng nói có chút trẻ con. Hăn thực sự sợ tỷ tý sẽ bỏ hắn lại cho tộc nhân của hắn, dù hắn rất thích gia gia, rất nhớ mẫu thân, nhưng hắn vẫn thích nhất là tỷ tỷ và việc muốn làm nhất chính là bảo vệ tỷ tỷ.

Tà Băng cảm giác được đáy lòng Tiểu Tử có chút bất an, thầm lắc đầu cười cười, nhẹ nhàng vỗ đầu Tiểu Tử, sao nàng lại không muốn có đệ đệ của mình ở bên chứ? Nàng vốn đã nói trừ phi chính Tiểu Tử muốn ở lại Hồn Thú chi lĩnh, bằng không thì không ai có thể mang Tiểu Tử của nàng đi.

Tà Băng để Tiểu Tử đứng đó, đi tới trước mặt Tử Kim Cự Long Vương, không đợi Tà Băng kịp mở miệng, Tử Kim Cự Long Vương bèn cười nói với Tà Băng: “Thật sự cám ơn ngươi thời gian qua đã chiếu cố Tiểu Tử, nhưng ta muôn Tiểu Tử nhận trách nhiệm Tộc Trưởng đời sau của Tử Kim Cự Long Vương, càng muốn hắn không thể chối bỏ thân phận, cho nên…”

Ý tứ của Tử Kim Cự Long Vương đã quá rõ ràng, hắn muốn Tà Băng giải trừ khế ước với Tiểu Tử. Tử Kim Cự Long Vương không phải người không phân biệt được ân oán, đối với ân nghĩa mười năm trước của Tà Băng, hắn vẫn ghi tạc trong lòng, về sau, với kiến thức và bản lãnh của nàng cùng đồng đội, hắn càng không dám nghĩ qua việc muốn bọn họ giải trừ khế ước.

Nhưng ngay khi ôm cháu mình trong lòng, hắn vô tình phát hiện ra phía sau cổ Tiểu Tím có chín điểm Long Châu màu tím, điều này có ý nghĩa gì? Không ai hiểu chuyện này hơn Tử Kim Cự Long Vương, cửu mạch truyền thừa, Chí Tôn Vương giả!

Đứa cháu này của hắn tuyệt đối không thể lưu lạc bên ngoài! Ân tình của Tà Băng hắn sẽ nghĩ cách để trả hết, nhưng đứa cháu này của hắn phải trở về với tộc Tử Kim Cự Long! Chí tôn vương giả, không nói trước có bao nhiêu gian nguy trong đó, nếu thành công rồi thì việc tộc Tử Kim Cự Long bọn hắn trở về với thế gian chính là thời khắc này.

Ánh mắt Tà Băng thoáng tia nguy hiểm, Tử Kim Cự Long Vương này, phải hiểu sâu hơn những gì hắn thể hiện ngoài mặt. Cứ nhìn đáy mắt hắn lơ đãng như vậy, nhiều dã tâm như vậy, Tà Băng hiểu rõ Long Vương này không phải kẻ cạn tình cạn nghĩa.

“Cho nên cái gì?” Tà Băng biến rõ còn cố hỏi, nàng thực sự muốn xem Tử Kim Cự Long Vương sẽ muốn cái gì!

“Cho nên, ta muốn ngươi giải trừ khế ước giữa ngươi và Tiểu Tử!” Lời nói  của Tử Kim Cự Long Vương có mang theo vài phần là mệnh lệnh. Hắn dường như đã quên mất Tà Băng mạnh mẽ thế nào, quên rằng những người bên cạnh Tà Băng tráng kiện tới cỡ nào.

Tà Băng nhếch mép, không để ý đến Tử Kim Cự Long Vương nữa, cúi đầu xuống, nghi hoặc nhìn Tiểu Tử trong lòng Tử Kim Cự Long Vương cười nói: “ Tiểu Tử, ngươi bằng lòng quay về gia tộc của ngươi sao?”

Tin rằng chỉ cần Tiểu Tử gật đầu một cái, Tà Băng dù không muốn cũng sẽ lập tức giải trừ khế ước giữa bọn họ, yêu thương của Tà Băng dành cho Tiểu Tử không thể nói bằng lời, nên chỉ cần Tiểu Tử yêu cầu, nàng chắc chắn sẽ không cự tuyệt.

Tiều Tử nghe thấy câu hỏi của Tà Băng, đôi mắt to nhìn Tử Kim Cự Long Vương liền thu lại, trong đôi mắt như có lấp lánh ánh nước, tại sao tỷ tỷ lại hỏi hắn vấn đề này, hắn sẽ không rời tỷ tỷ, vĩnh viễn là như thế.

“Tỷ tỷ, Tiểu Tử không muốn xa Tỷ Tỷ, Tỷ Tỷ bảo vệ Tiểu Tử lâu như thế, sau này đổi lại phải để Tiểu Tử bảo vệ Tỷ Tỷ.” Tiểu Tử không nói gì hoa mỹ, chỉ một câu giản đơn như vậy lại khiến cho Tà Băng thấy ấm áp.

Tỷ Tỷ, chín năm, nhiều nhất là chín năm, đợi Tiểu Tử trở thành Chí Tôn Vương giả, Tiểu Tử có thể giống như bọn Tuyết Ảnh ca ca đứng bên cạnh Tỷ tỷ chứ không phải đứng sau lưng Tỷ tỷ nữa.

“Ừm, Tỷ tỷ luôn có thể bảo vệ Tiểu Tử.” Ánh mắt Tà Băng có chút yêu chiều, muốn chia cách nàng và Tiểu Tử, tình cảm mười năm, nàng làm sao quên, khế ước này, nàng đã từng nói, Tiểu Tử là đệ đệ của nàng, mãi mãi là đệ đệ yêu quý của nàng.

“Hồ đồ! Tiểu Tử, đừng quên ngươi là Thiếu chủ của Tử Kim Cự Long tộc ta!” Tử Kim Cự Long Vương nghe được những lời của Tiểu Tử và Tà Băng, lại nhìn thấy tình cảm sâu nặng của Tiểu Tử đối với Tà Băng nên vô cùng nổi giận.

Chí Tôn Vương giả tương lai sao có thể lưu lạc giữa loài người. Quả thực là chuyện hoang đường!

“Gia gia, Tiểu Tử sẽ không giải trừ khế ước với Tỷ tỷ đâu!” Gương mặt vừa bừng bừng của Tiểu Tử thoát chốc thay đổi, ánh mắt lạnh như băng.

Trước kia, Tiểu Tử có thể cảm nhận được tình cảm nhớ mong của Tử Kim Cự Long Vương đối với mình, nhưng Gia gia hiện tại trước mặt hắn dường như chẳng còn chút tình cảm gì nữa. Dã tâm của Gia gia, Tiểu Tử có thể cảm nhận được, Gia gia của hắn đã biết hắn có thân phận là Chí Tôn Vương giả.

Tiểu Tử càng thêm tin tưởng, nếu hắn quay về Tử Kim Cự Long tộc, tiếp nhận hắn chính là chín năm địa ngục, chín năm truyền thừa. Cho đến khi hắn trở thành Chí Tôn Vương giả mới thôi.

Nếu là tỷ tỷ của hắn, Tiểu Tử tin rằng Tà Băng tuyệt đối sẽ không để hắn tiếp nhận cửu mạch truyền thừa, hắn biết rõ trong nội tâm tỷ tỷ, không có gì quan trọng hơn là hắn khỏe mạnh vui vẻ, cho nên hắn sẽ không để Tà Băng biết chuyện này, mà cho dù Tà Băng có biết, hắn cũng nhất định phải kiên trì.

Trờ thành Chí Tôn Vương giả chỉ vì bảo vệ tỷ tỷ….

“Ngươi…… nghiệp chướng!” Tử Kim Cự Long Vương thấy ánh mắt và lời nói lạnh như băng của Tiểu Tử thì đã không còn hiền lành như vừa nãy, chỉ vào Tiểu Tử nhưng hồi lâu vẫn không nói nên lời, sau đó vung một đạo Hồn Lực đánh thẳng vào Tiểu Tử.

Ánh mắt Tà Băng chợt lóe lên, vội kéo Tiểu Tử ra sau lưng bảo vệ rồi đẩy ra một tầng Quy Nguyên tráo, tiện tay xuất một đạo Thất Thải Hồn Lực đánh về phía Tử Kim Cự Long Vương.

Thực là đã khi dễ Tà Băng nàng quá rồi. Dám làm tổn thương đệ đệ Tiểu Tím của nàng trước mặt nàng sao?

“Bùm”

Hồn lực của hai người đụng vào nhau rồi biến mất không vết tích, nói về Hồn Lục, Tà Băng có thể liều mạng để tương xứng với Tử Kim Cự Long Vương.

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 105


Chương 105: Đồ đạc của mình?

 Editor: Diệp Băng Băng

Mọi người bị một tiếng này của đốt tinh làm cho giật mình, hào quang mãnh liệt bộc phát khiến cho mắt mọi người không thể mở ra được, lúc này có thể không bị một chút ảnh hưởng, vẫn như cũ cười tủm tỉm ngoại trừ sư phụ râu bạc thì không có ai khác.

Năm phần, mười phần, hào quang không giảm, ngược lại càng tăng lên rồi…

Một phút đồng hồ, lưỡng khắc chung(khoảng 30’), tại thời điểm trong mắt mọi người đều xuất hiện tia lo lắng, hào quang lập tức biến mất, sau khi mọi người có thể lấy lại tầm mắt, thời gian phảng phất như ngừng lại trong nháy mắt đó, chỉ thấy trước mặt Tà Băng một thân áo trắng, nhắm mắt lại, bên người phiêu tán hào quang bảy màu, cả người tựa như một nữ thần Thất Thải lung linh.

Mà đốt tinh vốn cao lớn, lúc này đã biến hóa nhỏ lại thành một hầu tử cao bằng Tà Băng, làm cho người kinh ngạc chính là, hắn như là một Thủ Hộ Giả lưng thẳng tắp đứng sau lưng Tà Băng, trên người đốt tinh cũng được bao phủ bởi Thất Thải hào quang.

Bộ dạng hai người, vốn là tuyệt đối không xứng đôi chút nào, nhưng mấy người Tuyết Ảnh chứng kiến cảnh này lại không cảm thấy có chút nào quái dị, dường như đốt tinh cơ bản nên đứng sau lưng Tà Băng như vậy, thân phận là một Thủ Hộ Giả.

Hào quang bảy màu vây quanh Tà Băng cùng đốt tinh theo thời gian dần biến mất, Tà Băng cùng đốt tinh mởmắt, đôi mắt Thất Thải lung linh của Tà Băng xuất hiện lần nữa, đôi mắt của đốt tinh nhìn về phía Tà Băng, đáy mắt ngoại trừ tôn kính thì vẫn là tôn kính.

Đốt tinh hiện tại, chỉ vì Tà Băng mà sống! Chủ nhân sinh, đốt tinh sinh! Chủ nhân vong, đốt tinh vong!

Đôi mắt Tà Băng nhanh chóng biến thành màu đen, đáy mắt hiện lên một vòng hưng phấn, ngũ giai Hồn Tôn đỉnh phong! Đẳng cấp càng cao, tấn cấp lại càng khó, không nghĩ tớichỉ một nghi thức nhận chủ của đốt tinh lại làm cho hồn lực của mình đạt đếnngũ giai Hồn Tôn đỉnh phong!

Tà Băng quay người, nhìn về phía đốt tinh lúc này chỉ cao bằng nàng, nở một nụ cười tươi: “Đốt tinh, hoan nghênh gia nhập gia đình của chúng ta.”

“Còn có ta, còn có ta nha.” Tiểu Bối Bối thấy Tà Băng không có việc gì,đôi mắt màu xanh lá lóe sáng nhìn về phía Tà Băng, vừa nghe được lời của Tà Băng liền lập tức phi thân đến bên người Tà Băng.

Tuy tiểu Bối Bối còn nhỏ nhưng ngàn vạn lần không nên xem thường tiểu la lị nhìn như đáng yêu vô hại này, nếu không thì…, hừ hừ, Vô Địch tiểu Bối Bối sẽ khiến cho hắn rất thảm đấy…

Tà Băng đưa tay ôm tiểu Bối Bối vào lòng, tiểu la lị này thiệt đáng yêu. Sau đó Tuyết Ảnh, Tuyết Táp, Yêu Hoa, tiểu Tử, Thiên Tài,năm người cũng phi thân đến bên người Tà Băng, tám người cùng nắm tay nhau, đương nhiên, không ai sẽ quên Mạc, chín người, đều là người một nhà! Vĩnh viễn là người một nhà.

Nhìn mấy người trước mặt mình, trong tâm trí Tà Băng hiện ra áo đỏ cuồng vọng – Dật, áo trắng ôn nhu – Mộc Vũ, thanh y đơn thuần – Tử Hiên, áo lam nhẹ nhàng – Bắc Ngạn Phong, còn có Lăng Tiêu, Tà Vụ, năm mươi cái đồng bọn, học sinh lớp quý tộc sáu, bọn hắn hiện tại có khỏe không?

Những người kia, mặc kệ tương lai như thế nào, cho dù thay đổi như thế nào, bọn hắn vẫn là đồng bọn của Tà Băng, là người nhà của Tà Băng.

Bốn người Thiên Lang đế chứng kiến mấy người Tà Băng vẫn cùng nắm tay nhau, chứng kiến đáy mắt bọn họ tràn đầy tình nghĩa, đáy lòng cũng không biết suy nghĩ cái gì, cảm giác duy nhất chính là không ai có thể tách rời bọn hắn, bọn hắn dường như chính là một chỉnh thể không thể tách rời.

Lão gia gia râu bạc vẫn như cũ là vẻ mặt cười tủm tỉm vuốt râu ria, bảo bối đồ nhi của hắn đồ nhi, bất luận là phương diện nào đều không khiến hắn thất vọng.

Mọi người buông tay nhau ra, lúc này đây, tình cảm giữa bọn họ đã tăng lên một bậc cao hơn, Tà Băng nhìn về phía tiểu Tử, nói: “Tiểu Tử, đến đây.”

Tà Băng nắm tay Tiểu Tử đi về phía Tử Kim Cự Long Vương, nhìn đôi mắt màu tím uy nghiêm, Tà Băng nói: “Ta chính là người đang tiếp thụ khảo nghiệm ở Hồn Thú chi lĩnh, ta sẽ đi đến lãnh địa của Tử Kim Cự Long Vương.”

Sau đó Tà Băng lại cúi đầu nói với tiểu Tử: “Tiểu Tử, ngươi cùng gia gia đoàn tụ một chút, tỷ tỷ cùng sư phụ trở lại ngọc giới trước, ngoan ngoãn nghe lời.”

Tiểu Tử ngoan ngoãn nhẹ gật đầu, Tà Băng cười nhìn về phía Tử Kim Cự Long Vương: “Long Vương, thỉnh giúp ta hướng tháp Toa vấn an, chúng ta, gặp lại ở Tử Kim Cự Long Vương tộc lãnh địa.”

Tà Băng nói rất khách khí, làm cho Tử Kim Cự Long Vương không thể nói được gì, cái khảo nghiệm này, vốn là do Tử Kim Cự Long Vương nói ra , một nhân loại, nếu không có đủ thực lực, thì làm sao có tư cách khế ước cùng cháu của hắn?

Nhưng Tử Kim Cự Long Vương thật không ngờ, cái  nhân loại này lại cường hãn đến như vậy, bất luận là thực lực của nàng, hay vẫn là một màn nàng dốc sức liều mạng phong ấn, còn có cách đối đãi đồng bọn của nàng, còn có những người khế ước cùng nàng, bất luận là phương diện nào đều làm cho Tử Kim Cự Long Vương bội phục!

Tử Kim Cự Long Vương hiện tại càng tin tưởng câu nói kia của nữ nhi hắn,Tháp Toa đã từng nói một câu, tiểu Tử đi theo nàng ấy mới phát triển tốt hơn.

Không tin? Còn có cái gì để không tin hay sao? Toàn bộ Hồn Thú chi lĩnh, có cái Hồn Thú nào có thể ở trong thời kỳ trưởng thành liền trở thành Siêu Thần Thú, hơn nữa còn thành công hóa thành hình người không?

Cho nên hiện tại, Tử Kim Cự Long Vương hoàn toàn không cho rằng cái khảo nghiệm kia còn có tác dụng gì, hiện tại bị Tà Băng nhắc tới, hắn cũng không có trả lời, mà phải nói gì đây, ngươi đủ thực lực để có tư cách khế ước cùng Tiểu Tử sao? Không cần tiếp nhận khảo nghiệm?( ờ vậy đi cho bớt chuyện…cho ta bớt tức ở chap sau này)

Tà Băng cười cười, buông tay tiểu Tử ra, cùng râu bạc lão gia gia, mấy người Tuyết Ảnh liếc nhau, lập tức biến mất tại trong tầm mắt của mọi người, Tà Băng muốn biết rõ ràng, tất cả mọi chuyện rốt cục là như thế nào? Vận mệnh của mình chẳng lẽ thật sự bị người khác nắm giữ hay sao?

Tử Kim Cự Long Vương sau khi cáo biệt cùng Thiên Lang đế ba người, liền mang tiểu Tử phi thân rời đi, Thiên Lang đế ba người cũng cáo biệt nhau, phi thân rời đi, bên ngoài đại bộ đội còn phải đợi lấy mệnh lệnh của bọn hắn, mà hỏa hoàng cùng Bạch Hổ Vương muốn chạy về lãnh địa của mình, cảnh cáo tộc nhân vạn lần không được trêu chọc Tà Băng khi nàng đến.

Sau khi tiến vào ngọc giới, mọi người đều tự tìm chỗ ngồi, đôi mắt Tà Băng vẫn ngừng trên người sư phụ râu bạc, lúc này đang ngồi thảnh thơi ngắm phong cảnh xung quanh, cũng không có mở miệng, nhưng đều đem toàn bộ suy nghĩ của nàng thu vào trong mắt.

Râu bạc lão gia gia cười tủm tỉm mắt nhìn cảnh sắc tuyệt mỹ chung quanh, nói ra: “Chậc chậc, sao trước kia ta không chỉnh sửa ngọc giới một phen nhỉ, , hiện tại nhìn đến đây, lão đầu ta thật không muốn đi nữa nha.”

Lão gia gia nói vừa xong, Tà Băng liếc mắt, ngọc giới là nhà của bọn hắn, làm sao có thể không tốt, không ấm áp?

“Lão đầu sư phụ, ngươi có phải hay không nên nói về sứ mạng của ta rồi hả?” Tà Băng nhìn dường như lão gia gia không định nói về sứ mạng của mình nên nhìn thẳng lão rồi nói.

Lão gia gia thu hồi nụ cười, sờ sờ chòm râu, khẽ thở dài một cái, nhìn Tà Băng cùng đồng bọn của nàng: “Băng nha đầu, điều cần biết thì sẽ biết, quá trình lịch lãm rèn luyện của ngươi còn rất dài, ta chỉ gợi ý là sứ mệnh của ngươi có liên quan đến cái hộp đen kia.”

Tà Băng nhíu mày, lấy cái hộp đen đặt trên tay, đối với cái hộp đen này Tà Băng thật sự bất đắc dĩ, từ tiền thế đến kiếp nầy, nàng vẫn không hiểu rốt cục cái hộp đen này là vật gì, chớ đừng nói đến chuyện mở nó ra.

“Mở ra nó? Đương nhiên không có khả năng.” Lão gia gia nhìn cái hộp đen, đáy mắt hiện lên một tia đau lòng, nhưng mấy người Tà Băng đều không có chú ý tới, lão gia gia lắc đầu, không có chìa khóa, thì làm sao mở được cái hộp đen này?

Mấy người Tà Băng nghi hoặc nhìn về phía lão gia gia, ý của hắn là hắn biết rõ mở cái hộp này ra như thế nào sao? Cảm giác của Tà Băng nói cho nàng biết, cái hộp đen là vật rất quan trọng đối với nàng, nhất định phải mở ra nó, có lẽ sau khi mở nó ra, rất nhiều chuyện sẽ minh bạch rồi.

“Ngươi nhìn kỹ mặt ngoài của cái hộp đen.” Râu bạc lão sư phụ nhắc nhở, đến bây giờ mà Băng nha đầu vẫn chưa nắm được một chút bí mật của cái hộp đen, người làm sư phụ như hắn cũng có chút sốt ruột nha.

Tà Băng cúi đầu xuống nhìn cẩn thận mặt ngoài của, dùng tay chà nhẹ ma sát mặt ngoài hộp ngọc, hồi lâu, Tà Băng nhíu nhíu mày, làm như hiểu được cái gì, nhưng lại không dám xác định, ngẩng đầu, đối với lão giả hỏi: “Mười hai con giáp?”

Hoa Hạ 5000 năm truyền thống, Tà Băng vẫn luôn biết rõ Hoa Hạ là một cái quốc gia thần kỳ, Tà Băng không ngừng xem xét, không ngừng ma sát, dần dần phát hiện, bên ngoài của hộp đen, có mười hai chỗ trũng, mà hình dạng chỗ trũng này chính là mười hai con giáp truyền thống.

Râu bạc lão sư phụ nhẹ gật đầu, nói: “Đúng vậy, chính là mười hai con giáp, mà mười hai chỗ trũng này chính là chìa khóa của hộp đen Thiên Tỏa, muốn mở nó, thì phải tìm chìa khóa của nó.”

“Thiên Tỏa? Cái chìa khóa?” Tà Băng nhìn xem những chỗ trũng trên cái hộp đen, trong miệng lặp lại hai từ này, Hoa Hạ cùng Áo Tạp Tư đại lục có liên quan gì? Tại sao mình lại tới đây? Hiện tại tất cả đều như bí ẩn rối loạn như một cái mê cung, vây khốn Tà Băng ở bên trong.

“Nói đến đây thôi, nha đầu, đường đi tương lai như thế nào, phải xem vận mệnh của ngươi, cái hộp đen này đối với ngươi rất trọng yếu.” Lão giả quay lưng lại, nhìn bầu trời mở miệng xa xăm, lần nữa nhấn mạnh tầm quan trọng của cái hộp đen, sau đó biến mất trước mặt mấy người  Tà Băng.

Nha đầu, đồ đạc của mình, nhất định phải chính mình tìm về, việc lão đầu ta co thể làm cũng chỉ như vậy…

Tà Băng chứng kiến sư phụ của mình rời đi, ánh mắt kiên định nhìn về phương hương râu bạc lão gia gia vừa biến mất, một ngày nào đó, nàng sẽ cởi bỏ hết tất cả bí mật trên người nàng. Cái hộp đen Thiên Tỏa, cái chìa khóa, nàng nhất định sẽ mở ra!

Mấy người Tuyết Ảnh liếc nhau, nhìn xem Tà Băng, mặc dù không có nói chuyện, nhưng trong ánh mắt hiện lên một điều, chính là, con đường tương lai, bất luận gian nan cỡ nào, bọn hắn đều ở cùng một chỗ, bất ly bất khí!

Thiên Tài nhìn cái hộp đen kia, dường như là nghĩ tới điều gì, nhưng Thiên Tài lại không nói gì, giống như lão gia gia đã nói , đường của Tà Băng, phải do chính cô ta tự bước đi. Thiên Tỏa cùng cái chìa khóa Tà Băng sẽ tìm được, tìm về đồ vật thuốc về nàng.

Tà Băng ngẩng đầu cười với mọi người, nghĩ tới Vương Lang nhất tộc vừa được mình cứu, sau khi làm cho bọn Tuyết Ảnh nghỉ ngơi chữa thương, Tà Băng liền đi về phía Vương Lang nhất tộc.

Tà Băng vừa mới đi đến lãnh địa của Vương lang tộc, Vương lang tộc trưởng Bích Hoằng liền dẫn tộc nhân của mình đi đến trước mặt Tà Băng trước mặt, ngay ngắn cúi người về phía Tà Băng, thanh âm to lớn vang lên: “Vương Lang nhất tộc, tham kiến chủ thượng!”

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 104.2


Chương 104: Nhất định phải cùng nhau nâng chén!

“Tiểu muội muội, chúng ta có biết nhau hay không?” Tà Băng đi một mạch tới, ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu cùng đôi mắt màu xanh lá của tiểu nữ bên cạnh, ngồi xổm xuống mỉm cười hỏi.

Tiểu nữ Bối Bối nghe được tiếng của Tà Băng liền “A” một tiếng, sau đó phát hiện mình vừa lên tiếng thì lập tức dùng tay che miệng của mình, trong đôi mắt màu xanh lá mở to còn có tia hoảng sợ, Tà Băng lại im lặng nhìn, nàng đã trở nên kinh khủng như thế từ lúc nào vậy chứ?

“Không biết, không biết…” Bối Bối vừa mới mở miệng, ánh mắt Tà Băng lại lóe lên, trong đôi mắt ngập tràn vui vẻ, hóa ra chính là nàng.

“Tên nhóc này, ngươi không biết muốn giấu diếm thân phận thì không thể mở miệng sao?” Tà Băng bỗng nhiên muốn trêu chọc cô bé đáng yêu này. Bối Bối vừa mở miệng không phải dùng thanh âm trẻ con thanh thúy mà là tiếng của tiểu quái vật đã đấu với Tà Băng trong thất thải hồ trước kia.

“A, Bối Bối không nghe thấy, Bối Bối không hề nghe thấy gì cả.” Nhóc Bối Bối đáng yêu vội che lỗ tai mình lại, nàng không nghe thấy bất cứ điều gì cả, không nghe được gì hết. Nàng cũng không biết Tà Băng đang nói gì.

Tiếng nói mềm mại, ngọt ngào lần này đã làm Tà Băng động lòng, bất đắc dĩ cười cười rồi sờ lên tóc Bối Bối, nói : “ Vừa rồi không phải ta khi dễ ngươi, được rồi, nghe lời ta, trở về đi.”

Tuy Tà Băng rất thích cô bé này, nhưng hiện nay chính nàng cũng không rõ sứ mạng của bản thân, không biết sẽ đem lại những nguy hiểm gì cho cô bé đáng yêu này, Tà Băng không muốn làm cho cô bé phải theo nàng mà chịu khổ, hơn nữa cô bé này cũng không nhất thiết phải theo nàng.

Lúc Tà Băng đứng dậy muốn rời đi, không ngờ lại bị Bối Bối kéo ống tay áo giữ lại, đôi mắt màu xanh lá đáng yêu nháy nháy mắt, nhếch cái miệng nhỏ nhắn tinh nghịch nói: “ Bối Bối nghe được ngươi nói ngươi yêu thích ta, muốn ta ở lại bên cạnh ngươi đấy.”

Tà Băng nghe những lời của Bối Bối không kìm được mà bật cười, sao nàng lại quên mất rằng tiểu quái vật đáy hồ kia lần nào cũng có thể nhìn ra được ý nghĩ của nàng chứ, cô nhóc này….

“Xét thấy ngươi yêu thích Bối Bối đáng yêu vô địch ta đây như vậy, như vậy người ta sẽ cố ly khai  khỏi Thất Thải hồ mà ta yêu thích nhất để đi theo ngươi.” Bối Bối còn không đợi Tà Băng nói chuyện xong đã trực tiếp nắm lấy cánh tay Tà Băng, bày ra một bộ dáng đáng yêu khiến Tà Băng cũng phải mềm lòng.

Tà Băng vừa đang định nói thì Tiểu Tử đã rời vòng tay của Tử Kim Cự Long Vương và đi đến bên cạnh Tà Băng, chớp chớp con mắt đáng yêu nhìn Tà Băng: “Tỷ tỷ, Tiểu Tử mới đáng yêu nhất, đẹp trai nhất có đúng không?”

“Bối Bối mới là đáng yêu nhất, xinh đẹp nhất đấy.” Tà Băng không nói gì, cô nhóc Bối Bối lập tức phản bác. Tiểu Tử trừng đôi mắt màu xanh lá, hai tay chống nạnh, lớn tiếng nói.

“Ngừng!” Tà Băng thấy hai người chuẩn bị nhào vào nhau liền lao tới đứng chắn giữa hai bọn họ.

Nhìn ánh mắt hai người, Tà Băng liền nói: “Ừ, Tiểu Tử là đẹp trai nhất, Bubu thì xinh đẹp nhất, được chưa?”

“Hai chúng ra ai đáng yêu hơn?” Hai người cùng đồng thanh.

“Đáng yêu? Đương nhiên là ta đáng yêu nhất rồi!” Tà Băng lúc đó tâm tình rất tốt nên vuốt vuốt mũi nói khiến cả hai cũng bất ngờ.

Hai tên nhóc Tiểu Tử và Bối Bối này thật khiến Tà Băng vui vẻ, lại nghĩ tới những việc cần giải quyết về sau, Tà Băng đi về hướng Đại Tinh Tinh vẫn đứng sừng sững bên cạnh, phi thân lên không trung rồi lại nhìn tới Đại Tinh Tinh vừa nãy đã cứu nàng, che chắn cho nàng, Tà Băng cũng rơm rớm nước mắt.

“Đại Tinh Tinh, ngươi và ta ở bên nhau thì hãy là đồng bọn của chúng ta được không?” Tà Băng đã kịp nói câu này trước khi nhìn thấy bóng lưng cô độc của Đại Tinh Tinh lúc rời đi giữa màn sương trắng dày đặc. Tà Băng kiếp trước đã nhận hết cô độc, nàng không muốn làm cho bọn họ cũng phải trải qua nỗi cô độc giống nàng.

Đại Tinh Tinh nhìn Tà Băng, trong đôi mắt ảnh lên một thoáng mơ màng, sau đó nhẹ gật đầu. Phụ thân hắn từng nói, nếu hắn gặp một người không đáng ghét thì có thể lựa chọn đi theo nàng. Nay hắn đã gặp được người hắn yêu thích, không phải là hắn có thể đi theo nàng sao?”

Tà Băng thấy Đại Tinh Tinh đồng ý thì vô cùng vui vẻ. Đại gia đình Tà Băng hôm nay đã có thêm hai thành viên mới, một Đại Tinh Tinh và một tiểu cô nương, cả hai đều là những người đáng yêu.

Đại Tinh Tinh liền ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng thật lớn, tựa hồ như muốn nói gì đó, rồi duỗi bàn tay cực lớn của hăn, nắm lấy lòng bàn tay Tà Băng, Đại Tinh Tinh liên tiếp phát ra những âm thanh kỳ quái gì đó mà chẳng ai hiểu được, Tà Băng cũng chỉ biết nhắm mắt lại.

Mấy người Tuyết Ảnh thấy thế thì hoảng sợ lo lắng, đây là…

“Đừng lo lắng, Đại Tinh Tinh đang tiến hành nghi thức nhận chủ, đây là cách để tộc Đại Tinh Tinh bọn họ nhận chủ mà, nhà đầu, lại thêm một thế lực lớn, lại thêm nhiều phiền toái đó nha…” Lão gia gia râu bạc vuốt ria mép của mình, vừa mỉm cười vừa bất đắc dĩ lắc đầu.

Biết được đây là nghi thức nhận chủ của Đốt tinh, mấy người bọn họ cũng tạm yên lòng nhưng vẫn không dám buông lỏng cảnh giác, ai nấy đều chăm chú nhìn thẳng vào bàn tay Đốt tinh đang nắm lấy Tà Băng.

Bốn vị vương gia của Hồn thú chi lĩnh đều trợn tròn mắt, hai quái vật mà Hồn thú chi vương như bọn họ cũng không dám trêu chọc nay lại đi theo Tà Băng sao? Hơn nữa, dường như là họ đều rất tự nguyện? Trời, ai có thể nói cho bọn hắn biết thiếu nữ trước mắt cuối cùng là biến thái từ nơi nào đến!

Thời gian dần trôi qua….

“Gra…à…oooooo!!!!” Bồng nhiên, đốt tinh ngửa mặt lên trời rống một tiếng dài, một luồng sáng trắng bao vây lấy Tà Băng và đốt tinh.

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 104.1


Chương 104: Chắc chắn phải cùng nhau cạn ly

Thiên Ma sát phạt quyết đoán, khí phách yêu tà, năng lực siêu phàm, vô cùng cuồng vọng, quả xứng là đệ nhất thiên hạ

Hắn chính là kẻ cao cao tại thượng, chân đạp tam giới chỉ là vấn đề thời gian. Tà  Băng tin tưởng rằng Thiên Ma hôm nay, sau này tuyệt đối sẽ lại khiến cho người đời hoảng sợ. Tà Băng lúc này vẫn còn rất nhiều nghi hoặc, nay đã gặp sư phụ mình, không hỏi thì xem sao được?

Lão gia gia râu bạc đương nhiên biết rõ trong lòng Tà Băng có trăm ngàn thắc mắc, thế nhưng giải thích hay không lại là việc của lão mà lúc này thì đương nhiên không còn thời gian để giải thích nữa. Lão nhìn Thiên Ma, đáy mắt tràn đầy tán thưởng, người mà lão gia gia phải để mắt tới không nhiều, Thiên Ma chính là một trong số ít ỏi đó.

“Thiên Ma, ngươi vẫn muốn kiên trì ý niệm của ngươi?” Lão gia gia hỏi Thiên Ma, tuy nhiên trong lòng lão đã biết trước quyết định của hắn. Chỉ là nhịn không được vẫn muốn hỏi hắn, thực ra hiện tại trong lòng lão cũng rất mâu thuẫn. Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 103


Chương 103 : Sư phụ Tà Băng.

Editor: Diệp Băng Băng

Thiên Ma nghe được thanh âm này, đôi huyết đồng nhìn về phía chân trời, mấy người Tà Băng cũng nghi hoặc ngẩng đầu lên nhìn về phía chân trời, tại ánh mắt chờ mong của mọi người, chỉ thấy một lão giả râu tóc bạc phơ tản bộ từ trên trời xuống, chỉ trong chớp mắt, đã đến khoảng không trên đầu bọn họ.

Khuôn mặt trẻ trung như một tráng niên( thanh niên khỏe mạnh), nhìn chung chỉ giống như những lão nhân bình thường (ta thiệt bó tay chỗ này nha, khuôn mặt tráng niên, dáng người như người già bình thường, thiệt là loạn), thậm chí không có một chút nào giống cường giả, dường như chính là một người bình thường, nhưng không ai dám xem thường lão giả trước mặt này, ngay cả khi Thiên Ma nhìn thấy lão giả, lần đầu tiên trong đôi huyết đồng hiện lên tia ngưng trọng.

Thiên Ma tung hoành tam giới mấy ngàn năm, từ khi bị nhốt đến nay đã ba ngàn năm, chưa từng có đụng phải người nào cường đại như lão giả trước mặt, chỉ cần nhìn sơ, Thiên Ma đã biết rõ hắn không thể kháng cự được lão giả trước mặt , nếu nói Thiên Ma chỉ cần một ngón tay là có thể lấy mạng bọn Tà Băng thì cái lão giả kia tuyệt đối cũng chỉ cần nhấc tay là lấy được mạng của hắn. Không có chút nào ngoài ý muốn. Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 102.5


Chương 102.5 : Ta thà thành Ma!

Hồn Thú có bằng hữu của nàng, có người thân của Tiểu Tử. Áo Tạp Tư đại lục lại còn người nhà của nàng và bằng hữu, cho nên hôm nay, Tà Băng phải ở lại nơi này đến cùng!

Mấy người Tuyết Ảnh cũng không nói gì, chỉ đứng thẳng bên cạnh Tà Băng, dùng hành động để tỏ rõ sự lựa chọn của mình, bọn họ đã từng hứa có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, sao có thể quên được chứ?

Đương nhiên, Tà Băng đâu phải kẻ ngốc, biết là thua kém quá xa mà vẫn muốn cùng chịu chết với đồng bọn? Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 102.4


Chương 102.4: Ta thà thành ma!

Nhưng khi Thiên Lang đế nhìn thấy Tà Băng thì dường như đã hiểu ra, tình huống hiện tại không cho phép bọn hắn mắc sai lầm, bọn Tà Băng hiểu ý đến phối hợp với bọn hắn, chính là vì bọn hắn có phong ấn đầu trong tay,bốn người bọn Thiên Lang đế dù sao cũng yếu hơn so với mấy người Tuyết Ảnh, bọn Tuyết Ảnh đi phong ấn so với bọn hắn thì cơ hội thành công nhiều hơn đến 10%!

Dù là chỉ 10% nhưng so với bọn Thiên Lang đế chẳng có chút cơ hội nào thì cũng đã tốt hơn mấy lần.

“Đưa phong ấn đầu cho ta, ta đi phong ấn!” Tiếng nói từ bốn phía đồng thanh vang lên, bọn hắn đi phong ấn, không thành công thì thành nhân. Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 102.3


Chương 102.3: Ta thà thành ma!

Kỹ năng ẩn nấp của bọn Tuyết Ảnh, Tuyết Táp làm sao có thể để cho Tứ Vương của Hồn Thú chi lĩnh phát hiện ra được, đoán chừng muốn phát hiện ra bọn họ cũng chỉ có những lão đại vương trước kia mà thôi.

Tà Băng giơ tay sờ lên đầu Tiểu Tử, thấy Tiểu Tử chỉ mở to mắt không nói gì, Tà Băng im lặng an ủi Tiểu Tử, lúc này không phải là thời điểm để gặp mặt Tử Kim Cự Long Vương. Tiểu Tử hiểu ý tứ của tỷ tỷ liền mỉm cười ý nói Tà Băng hãy an tâm.

“Tộc nhân của chúng ta sẽ  hợp lực mở ra một khe nhỏ ở kết giới, để bọn hắn phụ trách mở ra kết giới, bốn người chúng ta tiến vào trong  kết giới để củng cố phong ấn!” Tử Kim Cự Long Vương là người có tu vi cao nhất trong bốn người, cũng là người đứng đầu được bọn chấp nhận, Tử Kim Cự Long Vương bèn tự sắp đặt cho mấy người bọn họ. Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 102.2


Chương 102: Ta thà thành Ma!

“Băng nhi, hôm nay chúng ta nhận một lễ này của ngươi, sau này gặp khó khăn, chúng ta cùng nhau chia sẻ”. Tuyết Ảnh vốn là người đạm mạc vô tình nhưng nay đã có thêm Tà Băng, có tiểu đệ, lại có cả những đồng đội cùng nhau vào sinh ra tử, dù có vô tình đến mấy cũng trở nên hữu tình.

“Sau này gặp khó khăn, chúng ta cùng nhau chia sẻ” Bốn người Tuyết Táp, Tiểu Tử, Yêu Hoa,Thiên Tài nhìn nhau rồi nhìn Tà Băng, cùng đồng thanh nói. Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 102.1


Chương 102.1: Ta thà thành Ma!

Tiểu Tử nói xong, mấy người bọn Tuyết Ảnh đã đi đến bên cạnh Tà Băng, Tà Băng đứng lên, đôi mắt đen nhìn chằm chằm mọi người, sau đó khẽ làm động tác chớp mắt để mọi người không nghi ngờ. Tà Băng đứng trước mặt bọn họ, cúi gập người bái lạy. Tà Băng vốn xưa này chưa xoay người vì bất cứ ai, cũng chưa từng cúi đầu trước bất cứ ai, thế nhưng hôm nay Tà Băng lại chấp nhận bỏ đi tự kiêu của bản thân, quên đi tự ái của bản thân mà khom người trước bằng hữu. Mấy người bọn Tuyết Ảnh chăm chú nhìn hành động của Tà Băng, tiếp xúc với Tà Băng lâu như vậy, bọn họ đều rõ Tà Băng xưa nay đều cao ngạo, không chịu cúi đầu, họ thực sự cũng không ngờ tới hiện tại lại…

“Tuyết Ảnh, Tiểu Tử, Tuyết Táp, Yêu Hoa, Thiên Tài, còn cả… Mạc…” Tà Băng ngồi thẳng người dậy, mở miệng nhắc tên cả bọn, khi Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 101.4


Chương 101.4: Mạc,sẽ không chết.

Editor: Diệp Băng Băng

Sau lưng Tà Băng, mấy người đang yên lặng chăm chú nhìn nàng, lúc này nhìn thấy Tà Băng tỉnh lại, trên mặt đều lộ ra dáng vẻ tươi cười, sau đó tự mình ly khai, sự xuất hiện của Thiên Ma khiến cho bọn họ cảm thấy áp lực nặng nề chưa từng có, phải cường đại, hiện tại bọn họ quá yếu.

Tà Băng cảm thụ được Thất Thải hồn lực hùng hậu trong cơ thể,đang lưu chuyển tự động chữa trị các kinh mạch,mạch máu đã bị tàn phá, Tà Băng vận khởi Quy Nguyên Phần Thiên Quyết bắt đầu chữa trị tổn thương trong cơ thể, lần này bị  tổn thương thực sự là quá nặng rồi.

Tà Băng không biết rằng,hiện tại kinh mạch và mạch máu của nàng đang được cải tạo, nói cách khác, hiện tại kinh mạch và mạch máu trong cơ thể nàng so với trước kia lớn hơn không biết bao nhiêu lần. Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 101.3


Chương 101.3: Mạc sẽ không chết!

Editor: Diệp Băng Băng

Lúc này Tà Băng mới tỉnh táo hoàn toàn, đang nhớ lại chuyện gì đã xảy ra, sau đó nhìn thấy ánh mắt của Tuyết Ảnh, mê mang trong mắt liền biến mất,hiện tại nàng cũng không có chút khí lực để đứng lên.

“Băng nhi, ngươi rốt cục đã tỉnh.” Tuyết Ảnh thở nhẹ, nhìn Tà Băng, mở miệng nói ra.

Câu nói của Tuyết Ảnh cũng chính là lời những người khác muốn nói, Băng nhi, rốt cục đã tỉnh, năm ngày, lại làm cho mọi người cảm thấy phảng phất đã trải qua năm thế kỷ trầm trọng, chậm chạp.

Tà Băng nghe được thanh âm Tuyết Ảnh, ngẩng đầu, nhìn Tuyết Ảnh, Tuyết Táp, Yêu Hoa, Tiểu Tử, Thiên Tài,trong mắt mọi người tràn đầy cao hứng, nhưng Tà Băng càng thấy được tia bi thương thống khổ năm người cố gắng che dấu nơi đáy mắt.

Tà Băng nhắm nghiền hai mắt, không nói gì, nhớ tới lời kia của Yêu Hoa: “Mạc, hắn đã chết.”

Mạc, hắn đã chết, chết rồi… Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 101.2


Chương 101.2: Mạc,sẽ không chết

Editor: Diệp Băng Băng

Rất nhanh, Tà Băng liền thu hồi hồn lực, lại nhìn Tuyết Táp vốn rất chật vật, lúc này đã ngủ say,sắc mặt đã hồng nhuận phơn phớt.

“Hiện tại hắn cần nghỉ ngơi, chiếu cố tốt cho hắn và ngươi nữa.” sau khi nói với Yêu Hoa xong,Tà Băng liền đứng dậy nhìn mấy người khác, huyết đồng nhìn qua một lượt đám người, những người này, nàng không biết là ai, nhưng là thiếu đi một người.

“Các ngươi, thiếu một người.” Tà Băng lại lặp lại câu nói đó, trong bọn họ thiếu đi một người, đi nơi nào?

“Còn một người, hắn, hắn đi ra ngoài rồi, một lát sẽ trở lại.” Yêu Hoa thực sự không muốn nói dối,nhưng Tuyết Táp ngủ rồi, Tuyết Ảnh cũng nghỉ ngơi, Thiên Tài lại đang rơi vào trạng thái ngu ngơ, Tiểu Tử vẫn nhìn chằm chằm thân ảnh của Tà Băng,đương nhiên việc trả lời phải giao cho Yêu Hoa rồi. Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 101.1


Chương 101.1:Mạc sẽ không chết

Editor: Diệp Băng Băng

Huyết đồng hiện, Thiên Địa diệt!

Lúc này trong đầu tất cả mọi người đều hiện lên câu nói kia, huyết đồng hiện, Thiên Địa diệt, tuy lần trước khi huyết sắc hiện lên trong con ngươi Tà Băng thì thực lực nàng rất cường đại, nhưng lúc đó thần trí của Tà Băng vẫn rõ ràng, mà lúc này, hoàn toàn là một đôi huyết đồng không có một chút tình cảm.

Ánh mắt Tà Băng lạ lẫm làm đau nhói lòng tất cả mọi người,thân thể suy yếu của Tà Băng  đứng lên rời khỏi lòng Tuyết Ảnh, cự tuyệt sự hỗ trợ của Tuyết Ảnh, huyết sắc trong đôi mắt không có một điểm cảm tình, nhưng đối với mấy người Tuyết Ảnh lại không có địch ý. Continue reading

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 100.2


Chương 100.2: Chí Tôn Vương Giả

Editor: Diệp Băng Băng

Tiểu Tử đi đến bên người Tà Băng, chứng kiến Tà Băng bị Tuyết Ảnh ôm vào trong lòng, bàn tay nhỏ bé lau đi nước mắt của Tà Băng,mắt to màu tím giờ phút này thâm thúy vô cùng, trong nội tâm Tiểu Tử không ngừng tái diễn một câu.

Tỷ tỷ, Tiểu Tử sẽ không để tỷ tỷ bị thương nữa, sẽ không bao giờ nữa, càng sẽ không để cho người nhà ngọc giới chúng ta lại gặp chuyện không may.

Tiểu Tử đã từng không hiểu chuyện, luôn được tỷ tỷ cùng Tuyết ca ca mấy người bảo vệ, nhưng sau này, hãy để cho Tiểu Tử bảo hộ tỷ tỷ, thủ hộ người nhà của chúng ta được không? Continue reading