[CPAYE]Chương 16


Chương 16: Người cũ trở về

Tôi luôn tin trong lòng tôi lúc nào cũng sẵn chộ cho một người, và đây cũng là nhân chứng duy nhất cho mọi sự yêu ghét bi ai của tôi. Cậu không phải người yêu, người tình, hay người thân gì hết. Cậu là một người quan trọng hơn cả người yêu. Cậu là bạn, là tri kỷ, và là người hiểu tôi nhất trên đời này. Đọc tiếp

[CPAYE]Chương 4


Chương 4: Đôi khi cuộc chờ đợi kết thúc trong vô vọng

Tôi tin rằng trên đời này rồi sẽ có người đáng để cho bạn nhớ suốt đời.

Giống như Ôn Tư Niên trong lòng tôi, hay như tôi trong lòng Diệp Tử Khiêm.

Nhưng giống như những gì tôi từng trải, có những cuộc chờ đợi chỉ kết thúc trong vô vọng mà thôi. Đọc tiếp

[CPAYE]Chương 3


Chương 3: Cậu còn muốn cay nghiệt đến thế nào ? 

Thời niên thiếu chắc ai cũng từng gặp phải một chàng trai thế này: hắn đối xử với mình chẳng ra gì, lúc nào cũng khiến mình khó chịu, đã thế còn bày ra đủ trò trẻ con để quấy phá cuộc sống của mình. Nhưng sau này thành người lớn, có khi ta mới hiểu hóa ra chàng trai quá quắt ấy chỉ đang gồng mình thể hiện tình cảm chân thực nhất của cậu mà thôi. Đọc tiếp

[CPAYE]Mở đầu


Mở đầu

 

Ký ức là những thứ vô nghĩa nhất cõi đời.

“Khi chuyện xưa chỉ còn là cơn gió thoảng, như đám khói tàn,

tựa đám mây tan, xưa ta thế nào, ai còn nhớ chăng?”

Lúc Tần Ninh nói chia tay, Tô Mạc đang uống dở tách trà. Nghe người con trai đối diện nói xong, cô cười nhàn nhạt, uống cho cạn chén rồi thong thả gật đầu, bảo “Ừ”. Tần Ninh chết lặng, hồ như anh còn muốn giải thích thêm điều gì nhưng vô ích, Tô Mạc đã trả tiền và rời bước. Anh ngồi trơ trọi, thẫn thờ trông theo bóng người con gái đang dần xa khuất, khe khẽ buông tiếng thở dài. Đọc tiếp

[ATHN]Chương 12


Hồi kết: Cùng nhau bôn ba trên con đường hạnh phúc

 

Một năm sau.

Đổng Du và Trương Tùng Lĩnh đã kết hôn, Đổng Du đã có thai được bốn tháng, bụng cũng to ra thấy rõ, hơn nữa cô lại rất thích ưỡn cái bụng to của mình ra cho mọi người thấy.

Hôm nay Đổng Du vô cùng buồn rầu, bởi vì người bạn tốt nhất của cô là Giang Yến Ni chuẩn bị rời khỏi thành phố này.

Giang Yến Ni không thể lấy chồng.

Năm nay Giang Yến Ni đã 30 tuổi. Nhận được một chiếc nhẫn, đã từng đeo vào tay, thỉnh thoảng đưa tay sờ vào nhẫn, xoay xoay một vòng, thầm nghĩ cuộc đời từ nay sẽ yên bình. Đọc tiếp

[ATHN]Chương 11


Phần 11: Sống êm ấm là quan trọng nhất

 

Đổng Du gặp phải tai họa từ trên trời rơi xuống.

Không cần phải bất ngờ, cái tai họa này xuất phát là từ Tả Gia Thanh.

Hôm nay, Đổng Du đang vùi đầu vào một đống hóa đơn, đột nhiên nghe thấy tiếng huyên náo từ bên ngoài hành lang, chẳng mấy chốc tiếng huyên náo tràn vào văn phòng nơi cô làm việc.

Một đám người chen vào trong phòng làm việc của Đổng Du. Cả đám người này bao gồm Tả Gia Thanh, thế nhưng hình như anh ta bị bắt giữ, bởi vì anh ta đang bị đẩy vào, hơn nữa người phụ nữ đứng bên cạnh anh ta đang nắm chặt cánh tay anh ta.

Đổng Du kinh hãi nhìn vị khách không mời mà đến này, chưa biết phải làm thế nào thì người đàn bà đứng bên cạnh Tả Gia Thanh xông về phía cô. Từ xa cô ta đã chỉ thẳng vào mặt Đổng Du.

Cô ta nói: Đọc tiếp

[ATHN]Chương 10


Phần 10: Hạnh phúc của đàn ông và đàn bà

 

Cuộc sống hôn nhân của Thẩm Anh Nam lại bắt đầu.

Hôn nhân rất tuyệt, khổ sở lắm mới nhặt lại được, chẳng có lí do gì mà không tuyệt cả.

Thế nhưng trên thực tế, Thẩm Anh Nam thực sự rất muốn lao ra ngoài đường, nói với một người xa lạ nào đó rằng: cô không ổn, không ổn chút nào.

Kì cục, trước tiên là về mặt tâm lí. Thực sự không biết cô đã trở nên yếu đuối từ khi nào nữa. Nhìn Tề Cường, nhìn trước nhìn sau đều cảm thấy anh không còn là Tề Cường ngày xưa. Làm việc nhà, làm cái gì cũng thấy buồn bã.

Mà thực ra Tề Cường chẳng có thời gian để tâm đến sự kì cục và ảo não của Thẩm Anh Nam. Đàn ông thực sự là một loài động vật mạnh mẽ, cuộc đời họ chẳng có những vết thương.

Ăn cơm, đi ngủ… tất cả đều rất tự nhiên. Chuyện chăn gối mỗi tuần một lần, không nhiều cũng chẳng ít. Tề Cường luôn nắm chắc nhịp sống của mình, Đọc tiếp