[TBNT]Chương 51 – 55


Chương 51: Đánh không lại thì cả đám xông lên đánh cho ta

Editor: Diệp Tử Băng

Beta-or: Diệp San San

 

Tà Băng đẩy cửa phòng của quý tộc ban 6, đi vào, cảm nhận được lớp tràn ngập không khí ưu thương, Tà Băng nhíu mày, ngồi vào trên ghế, đối với mọi người trong lớp nói ra, “Chắc vài tháng nữa ta mới có thể về.”

“Lão sư…”

“Lão sư…”

Lão sư, trên cái thế giới này có lẽ người chính thức quan tâm chúng ta chỉ có ngài, từ nhỏ đến lớn cũng chỉ có một mình ngài sẽ ở thời điểm chúng ta bị đánh, bị ăn hiếp mà che chở chúng ta, sẽ lo lắng chúng ta những lúc chúng ta bị thương, sẽ giúp chúng ta tìm kiếm thánh thú khi ngài sắp rời… Đọc tiếp

[TBNT]Chương 41 – 45


Chương 41: Trời sinh âm mạch!!

Editor: Diệp Tử Băng

Beta-or: Diệp San San

 

Nghe được lời nói của Tà Băng, Tử Tâm cả kinh, trên mặt xinh đẹp cũng trượt hơn mấy tia đỏ ửng, bất quá vẫn là đem tay phải của mình đưa ra ngoài. .

Tà Băng thò tay dò xét mạch đập bên trên của Tử Tâm, trên mặt lộ làm ra một bộ quả là thế thần thái, buông tay ra, đối với Tử Tâm hỏi, “Đã có người hay không từng nói qua, tuổi thọ của ngươi chỉ có hai mươi năm?” Đọc tiếp

[TBNT]Chương 46 – 50


Chương 46: Tà Băng tàn nhẫn

Editor: Diệp Tử Băng

 

Theo lời nói của Tà Băng liền xuất hiện bảy, tám mươi tên Hắc y nhân, Tà Băng dựa trên một thân cây, nhìn Hắc y nhân đang ở trước mắt, không tệ không tệ, thậm chí có 50 Hồn Sư, hai mươi tên Hồn Tông, chín tên Hồn Thánh, xem ra người đến là nhất định phải lấy được mạng của mình a

“Không hỗ được xưng là tuyệt thế thiếu niên, xa như vậy có thể phát hiện chúng ta.” Trong đó một gã như là thủ lĩnh đám Hắc y nhân u ám đối với Tà Băng nói đến.

“Các vị đại giá quang lâm, tìm bổn công tử không biết có chuyện gì?” Tà Băng ngồi trên tàng cây lười biếng mở miệng hỏi. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 36 – 40


Chương 36: Khóa đường đệ nhất

Editor: Diệp Tử Băng

 

Mấy người Tà Băng theo phủ Bá tước ra về, liền tới Ngọc Mãn Lâu, ăn uống no say đến đêm khuya, Tà Băng mới cùng tiểu mập mạp hướng phía học viện mà về, mà mấy người Tà Vụ thì sáng sớm hôm sau là rời đế đô rồi, bản thân bọn hắn còn có rất nhiều chuyện phải xử lý, thật là không có biện pháp mà, ai bảo mấy người ai cũng là chưởng quầy của một nơi mà lại vang danh cả một vùng ở đó. Sau khi hai người trở lại học viện, tách nhau ra đi về hướng biệt viện riêng của mình. Trở lại tiểu biệt viện của mình, nghĩ đến ngày mai còn phải đi huấn luyện mấy cái đệ tử kia, Tà Băng cũng dứt khoát không ngủ được rồi, trực tiếp khoanh chân ngồi dậy tu luyện . Đọc tiếp

[TBNT]Chương 31 – 35


Chương 31: Ta chính là lão sư của các ngươi!!!

Editor: Diệp Tử Băng

Theo cửa lớp trùng trùng điệp điệp âm thanh rơi xuống đất, mọi người lập tức yên tĩnh trở lại, nhìn trước mắt đại môn đã báo hỏng, nhìn chằm chằm vào, không biết đằng sau cái cửa hỏng đó sẽ đi ra là ai a.Tà Băng nhìn mình phá hư cánh cửa, xấu xa nở nụ cười thoáng qua, oán thầm, muốn mời ta làm lão sư lớp này sao, hừ hừ… Không để ý tới bộ dạng đệ tử trong lớp, Tà Băng trực tiếp đi đến bục giảng.

“Từ hôm nay trở đi, ta chính là lão sư của quý tộc lớp 6.” Tà Băng khóe miệng câu dẫn, đối với bên dưới đệ tử nói ra. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 26 – 30


Chương 26: Lên cấp, bái sư!!!

Editor: Diệp Tử Băng

 

Tà Băng rãnh rỗi, hết dạo chơi thì tu luyện vài ngày, rốt cục đã chờ đến ngày học viện khai giảng, trong thời gian đó lúc Bắc Ngạn Phong không có việc gì thì liền bỏ chạy đến Ngọc Mãn Lâu, Bắc Ngạn Nghiêng cũng đã tới mấy lần, Tà Băng cùng Bắc Ngạn Nghiêng quan hệ ngày lại càng thân thiết! Hôm nay Tà Băng, sớm đã rời giường, vẫn là một bộ áo trắng, ôm tiểu tử, đi bộ dốc để đến học viện, còn Bắc Ngạn Phong đã sớm bắt mọi chuyện từ qua, bảo rằng hôm nay bọn hắn phải tập họp ở thánh đường, không thể tới để đi đến học viện cùng mình. Bắc Ngạn Nghiêng lúc này đoán chừng là đang chờ ở cửa đợi mình đây này. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 21 – 25


Chương 21: Ấm áp ôn nhu.

Editor: Diệp Tử Băng

 

Ánh trăng như dòng nước chảy, lẳng lặng lên xuống . . . Mỏng manh hiện lên trên mặt hồ. Lá cây cùng hoa đung đưa trong gió.

Một cô gái xinh đẹp mặc áo trắng ngồi bên hồ, tóc tùy ý quấn lên. Trước mặt là một cây đàn màu tím đặt trên bàn đá, cô gái nhẹ nhàng đưa đầu ngón tay trắng dài khẽ vuốt cây đàn, chu môi mở miệng hát. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 16 – 20


Chương 16 : Giết chóc, đột phá!

 

Đoàn người đi một chút lại ngừng, trên đường gặp không ít hồn thú, nhưng đều được tứ đại gia tộc xử lý ổn thỏa . Cơ bản Tà Băng cũng không phải đụng tay đến chuyện gì. Nhưng lại khiến Hoa Thần Dật cùng Bắc Ngạn Phong lo lắng muốn chết, chỉ sợ Tà Băng mới năm tuổi sẽ bị mệt, mà bọn họ quan tâm quá nên bị loạn, không hề phát hiện Tà Băng đi dọc đường ngay cả hô hấp cũng không từng thay đổi một chút nào . Đọc tiếp

[TBNT]Chương 11 – 15


Chương 11: Xuất phát đi Tử Kim Sơn.

 

Tà Băng khi đi tới khách sạn, đã thấy Hoa Thần Dật đang ở bên cửa sổ cười dài nhìn nàng. . Khiến cho Tà Băng một trận oán thầm, nha , người này có thể hay không đừng cười a, thật là!

”Ai, nhất tiếu khuynh thành, nhị tiếu khuynh quốc, lời này có lẽ nói chính là ngươi Hoa Thần Dật !” Nhìn hắn như vậy, Tà Băng không khỏi cười mở miệng nói. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 6 – 10


Chương 6: Các ngươi ngay cả phế vật cũng không bằng

 

Sáng sớm, Tà Băng đứng lên ngáp liên tục, ngày hôm qua sau khi sắp xếp cho Lăng Tiêu thật tốt, ra ngoài ngọc giới thì trời đã sáng. . Hôm nay còn phải đến sân huấn luyện bắt đầu tập dượt, mặc dù mấy cái huấn luyện đó đối Tà Băng cũng không có tác dụng gì. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 1 – 5


Chương I: Gia tộc Thượng Cổ Quân

 

Trong đêm gió thổi nhè nhẹ, ánh trăng nhẹ nhàng tản trên mặt hồ, gió nhẹ phất qua làm cành liễu xao động.

Bên hồ, một thân ảnh màu trắng lẳng lặng nhìn ra xa, lụa trắng phiêu phiêu, thân ảnh đứng đó phảng phất như tiên đồng trên tiên giới, mái tóc đen dài bay bay trong gió. Nàng cùng lắm nhìn qua chỉ là đứa trẻ 5 tuổi,nhưng trên khuôn mặt trẻ con, nhỏ nhắn, phấn điêu ngọc mài hiện lên nét lạnh nhạt không hợp với tuổi. Trong cặp con ngươi đen láy kia khi thì hiện lên thương cảm , khi thì giống như mê man, lúc lại giống như bất đắc dĩ . Và người này không ai khác chính là Quân Tà Băng. Đọc tiếp

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 123


Chương 123: Tìm người chết

 Editor: Diệp Băng Băng

“Không biết vị tự xưng bản tôn này muốn làm gì?” Tà Băng cười nhìn nữ tử xinh đẹp đang đi tới.

“Bái kiến tôn thượng.” Nữ tử xinh đẹp vừa xuất hiện. Chúng thú ngay ngắn xoay người,cúi đầu hành lễ.

“Bản tôn có thể muốn làm gì? Bất quá chỉ muốn mở rộng kiến thức xem rốt cuộc người có thể xông vào Hồn Thú chi lĩnh, còn thành công tiến vào Bạch Hổ tộc chúng ta có bộ dạng gì mà thôi.” Xinh đẹp nữ tử mị nhãn như tơ, toàn thân tản ra mùi hương mê người. Đọc tiếp

Tà băng Ngạo Thiên – Chương 122


Chương 122: Đến Bạch Hổ nhất tộc

 

Tà Băng trợn tròn mắt, băt gặp ánh mắt lo lắng của mọi người thì mỉm cười nói: “A… để mọi người phải lo lắng rồi!”

 

“Ngươi còn biết chúng ta lo lắng ah” Tuyết Ảnh trừng mắt liếc Tà Băng nhưng ánh mắt lại là sự quan tâm. Tuyết Ảnh an ủi những người khác để họ khỏi lo lắng nhưng ai biết được rằng hắn đã lo lắng bao nhiêu. Hắn và Tà Băng là bổn mạng tương liên, hắn hiểu rõ tình hình thân thể Tà Băng, biết rõ không việc gì, nhưng nỗi đau trên người Tà Băng chẳng khác nào nỗi đau trong lòng bọn hắn.

 

Những người ở đây ai cũng coi Tà Băng như là bảo bối để cưng chiều.

 

Tà Băng áy náy cười cười, trước mọi người nàng là thiên tài, chỉ có trước mặt họ và người thân thì mới có thể thấy được một Tà Băng yếu ớt, nội tâm. Đọc tiếp

Tà Băng Ngạo Thế – Chương 121.2


Chương 121.2 : Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc, kết thúc!

Editor: Diệp Băng Băng

Âm thanh lo lắng bùng nổ, mấy người Tuyết Ảnh không dám chậm trễ, trực tiếp tiến nhập  vào ngọc giới, Hỏa Dực cũng theo sau mọi người tiến vào ngọc giới, chứng kiến bộ dáng Tà Băng, trong nội tâm của Hỏa Dực không ngăn được thương cảm cùng ôn hòa. (diepbangcung.wordpress.com)

 

Thương tâm chính là thương thế trên người Tà Băng nghiêm trọng hơn, ôn hòa chính là Tà Băng đã vì mình.

 

Hỏa Dực nhìn Tà Băng đang hôn mê, bỏ qua sự lười nhác cùng sẵng giọng hằng ngày, hiện tại Tà Băng giống như một búp bê, một búp bê không có một chút huyết sắc làm cho mọi người đau lòng.

  Đọc tiếp

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 121.1


Chương 121.1: Phượng Hoàng nhất tộc, kết thúc

Editor: Diệp Băng Băng

Đạo thanh âm này dọa Tà Băng kinh hãi thiếu chút nữa nhảy khỏi lòng Tuyết Ảnh, cũng vì hiện tại thân thể Tà Băng đang bị thương, vừa động một chút liền đau đến cứng miệng, vẫn bị Tuyết Ảnh trừng mắt một cái, Tà Băng ủy khuất mắt nhìn Tuyết Ảnh. (diepbangcung.wordpress.com)

Theo Thiên Địa quy tắc hàng lâm. Lời thề của Hỏa Dực bắt đầu có hiệu lực, mà theo như lời thề này, thân phận của Hỏa Dực đối với Tà Băng mà nói, chính là một Thủ Hộ Giả, Hỏa Dực đứng lên, mỉm cười nhìn Tà Băng, có thể trọng sinh, hắn cũng không có bất kỳ ngạc nhiên, có lẽ từ lúc vừa mới bắt đầu, hắn đã biết Tà Băng sẽ không để cho hắn chết, mà hắn cũng thề tận đáy lòng, nếu như có thể sinh tồn, hắn nhất định phải đi theo Tà Băng, vì chính mình mà sống, vì nàng mà sống. Đọc tiếp

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 120.4


Chương 120.4 : Phượng Hoàng niết bàn, dục hỏa trùng sinh!

Editor: Diệp Băng Băng

Tà Băng nhìn Phượng Hoàng máu huyết trên tay, Hỏa Phượng Hoàng Vương, dùng mạng của ngươi để dập tắt lửa giận của ta mà buông tha Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc, đồng thời cứu vãn Hỏa Dực sao? (diepbangcung.wordpress.com)

Lúc này, coi như là mấy người Tuyết Ảnh, cũng đã không còn ý định hủy diệt Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc, Hỏa Phượng Hoàng Vương, là một vị Vương giả.

Tà Băng cầm Phượng Hoàng máu huyết, từng bước một đi đến bên người Hỏa Dực, lúc này Minh Vũ không biết đáy lòng rốt cục có tư vị gì, lảo đảo đem Hỏa Dực giao cho Tà Băng, đưa lưng về phía tất cả mọi người, không ai có thể chứng kiến thần sắc Minh Vũ, nhưng lại thấy được lúc Minh Vũ quay người khóe mắt ngấn lệ cùng thân hình run rẩy. Đọc tiếp

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 120.3


Chương 120.3: Niết Bàn, dục hỏa trùng sinh

 Editor: Diệp Băng Băng

“Hừ, chưa có chuyện gì là tỷ tỷ của ta làm không được!” Tiểu Tử biết rõ tỷ tỷ không có việc gì, hai mắt liền sáng lên, nếu không phải hắn biết rõ hiện tại thân thể tỷ tỷ đang bị thương, hắn đã sớm bổ nhào vào lòng tỷ tỷ rồi, mà bây giờ làm sao cho phép Hỏa Phượng Hoàng nhất tộc nghi ngờ tỷ tỷ. 

“Chưa có chuyện gì mà Băng Băng không làm được đấy!” Bối Bối cùng Tiểu Tử đồng thời nói, trong nội tâm Bối Bối luôn có một chút sợ hãi đối với Tà Băng, nhưng sau khi tiếp xúc với Tà Băng trong khoảng thời gian này mới phát hiện Tà Băng đối với người mà nàng tán thành hoàn toàn không có một chút uy nghiêm, nàng đối xử với hồn thú có khế ước với mình cũng như là bằng hữu, người thân.

Người Bối Bối từng kính sợ chính là chân thân của Tà Băng, mà bây giờ, Bối Bối yêu thích chính là Tà Băng bây giờ, tóm lại, Bối Bối chính là nhận định Tà Băng rồi. Đọc tiếp

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 120.2


 Chương 120.2: Niết Bàn Dục Hỏa Trùng Sinh !

Cây kim ẩn chứa lực lượng va chạm trực diện với màn ánh sáng màu đỏ! Đau đớn cực độ khiến cho Tà Băng suýt chút nữa bất tỉnh tại chỗ, nhưng lúc ấy Tà Băng không chút do dự cắn đầu lưỡi của mình, đau đớn trong cơ thể cùng đau đớn trong miệng kích thích giác quan của Tà Băng, khiến cho nàng bảo trì thanh tỉnh trong chốc lát!

Tà Băng hung ác, đối với địch nhân hung ác, đối với chính mình càng hung ác hơn! Đọc tiếp

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 120.1


Chương 120.1: Niết Bàn, dục hỏa trùng sinh

 

Chỉ thấy trước mắt bọn Tà Băng là bọn người của Hỏa Phượng Hoàng Vương vừa nãy còn ngạo khí vô cùng lúc này đã thất linh bất lạc nằm trên mặt đất không đứng dậy nổi, áo bào đỏ trên người đã rách mướp, thậm chí còn có một hai tên bị Tuyết Ảnh đánh cho lộ nguyên hình. Đọc tiếp

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 119


Chương 119: Tuyết Ảnh Cường Hãn

Editor: Diệp Tuyết Hàn Băng

 

Thời điểm hồn lực Tà Băng bị khống chế, Tuyết Ảnh đã cảm nhận được, tận đáy lòng, lửa giận bốc lên dữ dội. Ngay sau đó, tiểu Tử, Tuyết Táp, Đốt Tinh ba người đồng thời đều cảm thấy Tà Băng có chút không đúng. Tâm tình của bốn người biểu lộ ra thông qua sắc mặt lại khiến cho mấy người Yêu Hoa, Mộc Vũ, Hoa Thần Dật, Bối Bối chung quanh  biến sắc, chẳng lẽ Tà Băng xảy ra chuyện?

Nghe Tuyết Ảnh đem cảm giác của mình nói ra, vẻ mặt mọi người đều bừng bừng tức giận, đau lòng muốn cùng lao ra khỏi ngọc giới. Ngay lúc đó lại nghe thấy tiếng Tà Băng triệu hoán, tất cả cùng mang theo sát khí trùng trùng, theo lời kêu gọi của nàng mà tiến ra. Đọc tiếp

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 118


Chương 118.1: Chân tướng bất ngờ

Editor: Diệp Băng Băng

Sắc mặt Hỏa Phượng Hoàng Vương lập tức biến đổi, ánh mắt trở nên vô cùng nguy hiểm, cảm nhận được Hồn Lực mãnh liệt trong cơ thể liền cố kìm nén đau đớn, nghiêm nghị nói: “Nhân loại, ngươi muốn làm gì?”

“Hỏa Phượng Hoàng Vương, ta chỉ muốn lấy của ngươi năm trăm năm Hồn Lực, năm trăm năm đối với ngươi mà nói chỉ là bình thường nhưng đối với Hỏa Dực mà nói lại là một mạng sống!” Lúc này, Tà Băng hi vọng trong nội tâm Hỏa Phượng Hoàng Vương vẫn còn có một chút thân tình. Đọc tiếp

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 117.2


Chương 117.2 : Thức Tỉnh Hỏa Phượng Hoàng Vương.

Edior: Diệp Băng Băng

Giai cấp của Hỏa Dực đang nhanh chóng lui lại, Thiên Tài nhìn cảnh này, thương cảm trong đáy mắt càng đậm, hắn biết rõ Tà Băng sẽ không để cho Hỏa Dực có việc gì, nhưng tận mắt nhìn thấy thân thể Hỏa Dực biến hóa,tận mắt nhìn tánh mạng Hỏa Dực càng lúc càng nhạt nhòa, Thiên Tài chỉ có thể thở dài.

Cửu giai thánh thú, lục giai thánh thú, tam giai thánh thú, nhất giai thánh thú… Đọc tiếp

Tà băng Ngạo Thiên – Chương 117


Chương 117.1: Thức tỉnh Hỏa Phượng Hoàng Vương

 Editor: Diệp Băng Băng

Hiện tại Tà Băng đã nắm chắc thành công, hơn nữa thân thể của Hỏa Dực đã được Thiên Sơn tuyết liên cải tạo, có lẽ sẽ chống đỡ được.

“Hỏa Dực, ngươi tin tưởng ta không?” Tà Băng nhìn thẳng vào mắt Hỏa Dực, hắn phải tuyệt đối tin tưởng nàng, vào lúc nàng bắt đầu thì tuyệt đối không thể có bất cứ do dự nào, cho nên hiện tại Tà Băng muốn đem những nỗi lo lắng sau này hoàn toàn được giải quyết hết.. Đọc tiếp