Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 127.3


Chương 127.3: Có đến mà không có về

Editor: Diệp Băng Băng

“Ba vị tiểu hữu, các ngươi đi đối phó bọn hắn đi, cái tên thần cấp này hãy để cho lão phu chơi đùa một chút.” Bạch Lập cười nhìn thoáng qua ba người, lúc nhìn qua Tà Băng mắt hiện lên một tia tán thưởng.

“Tốt, chúng ta cũng đi chơi đùa cùng những tạp chủng kia!” Tà Băng nhìn thoáng  đám người đang chật vật trên mặt đất, liền nói với Hoa Thần Dật cùng Đông Phương Mộc Vũ.

“Chúng ta tỷ thí một chút? Xem ai giết nhiều! Chúng ta thắng, thì phạt Băng nhi nấu cơm ăn! Chúng ta thua, thì phạt chúng ta ăn cơm Băng nhi làm !” Hoa Thần Dật lạnh lùng nhíu mày, lời nói ra lại làm Đông Phương Mộc Vũ lớn tiếng tán thưởng, lại để cho Tà Băng trừng to mắt!

Hai điều kiện đều là muốn nàng nấu cơm mà! Bất quá nhìn hai người vui vẻ, Tà Băng hừ hừ một tiếng, sau đó vừa cười nói: “Tốt, chúng ta cứ đánh cuộc như vậy, bất quá lại thêm một điều kiện, muốn ta nấu cơm cũng có thể,nhưng các ngươi phụ trách nhóm lửa, hơn nữa không được dùng Hồn Lực, ha ha…”

Hai người nghe được vế trước thì hưng phấn vô cùng, lại nghe đến việc nhóm lửa thì cũng không có vấn đề gì, cuối cùng nghe được không được sử dụng Hồn Lực, hai người lập tức hoàn toàn bị Tà Băng đánh bại. Lắc đầu liếc nhau, bất đắc dĩ cười khổ một tiếng.

“Ba nhân loại đáng chết, hãy chuẩn bị thừa nhận lửa giận của ta!” thanh âm ba người không lớn không nhỏ vừa vặn rơi vào tai tất cả mọi người, dưới đất toàn là hồn đế hồn tôn, không người nào là không tung hoành đại lục? Bây giờ lại bị biến thành tiền đặt cược, mà đối phương cũng chỉ là ba cái tiểu bối chừng 20 tuổi! Đây quả thực là vũ nhục lớn nhất đối với bọn họ!

“Thiên Yêu Nộ, yêu yên tràn ngập!” Một vị thất giai Hồn Đế phẫn nộ phi thân lên bầu trời, hét lớn một tiếng cường đại hồn kỹ theo sau lưng của hắn trực tiếp tuôn ra, mãnh liệt chụp xuống 3 người Tà Băng! Một kích tuyệt đối phẫn nộ của một vị Hồn Đế!

Ba người liếc nhau, trước mặt là một kích cường hãn của thất giai Hồn Đế, ba người phải hợp lực!

“Đốt tinh diệt thiên!” Tà Băng hét lớn một tiếng, sử dụng ra hồn kỹ cường đại của đốt tinh! Hình dáng cực lớn của đốt tinh xuất hiện đứng ở sau lưng Tà Băng!

“Mộng ma yêu tẫn!”Đông Phương Mộc Vũ nở một nụ cười yêu, xuất ra hồn kỹ cường hãn của mình! Linh hồn yêu dị màu đen tràn đầy huyết tinh ẩn nấp trong hồn kỹ ầm thầm chờ Mộc Vũ phát động!

“Ngân Lang Khiếu Thiên!” Hoa Thần Dật càng là lập tức xuất ra kỹ năng của mình! Một hư ảnh của Ngân Lang cực lớn xuất hiện sau lưng Hoa Thần Dật!

“Đi!” Ba người đồng thời hét lớn một tiếng, ba đạo hồn kỹ cường đại lập tức tuôn ra, dũng mãnh lao tới hồn kỹ đối diện!

Sau đó trên người 3 người Tà Băng xuất hiện thêm, một tầng năng lượng bảo hộ của đốt tinh, để tránh bị lực phản chấn do Hồn Lực va chạm làm cho bị thương, nhìn thấy bốn Đạo Hồn kỹ sắp chạm vào nhau, Tà Băng kéo hai người lui về phía sau! Đã từng bị dư âm của hồn kỷ chấn thương 1 lần, đối với cái này, Tà Băng nghĩ là tránh được thì nên tránh.

“Oanh!” Một tiếng nổ cực lớn từ nơi đó truyền ra! Tuy ba người Tà Băng đã lùi về phía sau rất nhiều cũng lập tức bị đánh bay, cũng may ba người đều không có bị thương.

Ba người mở mắt ra, trước tiên nhìn thấy mọi người không sao mới dám thả lòng, sau lại đảo mắt nhìn về nơi bị bạo tạc, lần này, ba người đều đổ mồ hôi lạnh, chỉ thấy khuôn viên 100m trước mặt toàn bộ biến thành tro tàn, mấy vị hồn tồn thi cốt vô tồn!

Đối phương chỉ còn lại sáu gã Hồn Đế, mười lăm vị Hồn Tôn! Trong chớp mắt 14 vị cường giả Hồn Tôn vẫn lạc! Hiện tại Tà Băng càng thêm nghi ngờ, bởi vì bình thường Hồn Lực va chạm vào nhau căn bản không có khả năng mang đến lực lượng hủy diệt như vậy, mà chỉ cần những Hồn Lực này chạm đến thất thải hồn lực của mình, chắc chắn sẽ sinh ra một cơn bạo tạc kinh khủng!

Thậm chí lần này trực tiếp nổ chết 14 vị cường giả Hồn Tôn! Tà Băng không khỏi nở nụ cười ác độc, nếu đem cái này về chiến tranh cổ đại của Trung Quốc sẽ rất sảng khoái nha, mấy cái lực lượng đụng nhau, đoán chừng quân địch cũng sẽ bị mình nổ chết, quả thực có thể so với vũ khí hạt nhân,quả Boom!

“Nhân loại đáng chết, ngươi là Quân Tà Băng? !” Thanh âm tức giận lần nữa truyền tới, thất giai Hồn Đế mới xuất thủ phi thân đến không trung, ánh mắt lạnh như băng nhìn Tà Băng, đáy mắt nồng đậm sát ý!

Hiện tại vị Hồn Đế này đã không còn sự uy nghiêm lúc đầu, quần áo hỗn loạn, có thể thấy một kích vừa rồi cũng đã tạo thành tổn thương cho hắn.

“Đúng vậy, ta chính là Quân Tà Băng!” ba người Tà Băng phi thân đến không trung, lạnh lùng nhìn tên Hồn Đế này cùng 5 tên Hồn Đế, 15 tên hồn tôn đứng phía sau hắn!

“Là ngươi, người muốn chèn ép gia tộc bọn ta? Ngươi cho rằng chỉ mình ngươi là đủ sao? Ha ha, ngay cả gia gia của ngươi Quân Thương Hải cũng không dám càn rỡ trước mặt ta!” Tên Hồn Đế này nghe được Tà Băng thừa nhận thân phận của mình, lập tức khí thế lần nữa tăng vọt, nhân loại này quả thực không biết sống chết! Muốn chèn ép gia tộc bọn họ, ngăn cản bước đi của bọn hắn? Nằm mơ!

“Lúc chúng ta đi ra đã nói như thế nào?” tên Hồn Đế này nhìn mấy người sau lưng, nghiêm túc mở miệng hỏi.

“Ngăn cản nghiệp lớn của gia tộc ta, giết không tha!”

“Ngăn cản con đường của gia tộc, giết không tha!”

Mấy người sau lưng lớn tiếng đáp, trong thanh âm tràn đầy ngạo khí cùng sát ý!

“Ha ha, có bản lĩnh thì lại tới! Nghiệp lớn của các ngươi, Quân Tà Băng ta nhất định phải cản trở!” Tà Băng ngửa mặt lên trời cười to, đứng thẳng tắp sừng sững ở trước mặt bọn họ, cuồng ngạo khí phách!

Tà Băng Ngạo Thiên- Chương 127.2


Chương 127.2: Có đi mà không có về

Editor: Diệp Băng Băng

“Đốt tinh, Hợp thể hóa khải giáp*!” Tà Băng phóng ra Hồn Lực, dùng thần niệm gọi đốt tinh, trực tiếp tiến hành Hợp Thể! Một màng ánh sáng màu xám hiện lên, Tà Băng vẫn như cũ quần áo trắng tinh, tóc dài bay mua, nhưng nếu nhìn kỹ, liền phát hiện một màng năng lượng màu xám nhạt bao xung quanh Tà Băng, đây chính là lực lượng của đốt tinh!

*hợp nhất biến thành áo giáp

Đốt tinh, siêu thoát tam giới, vĩnh sinh bất tử! Sau khi Đốt tinh biến thành áo giáp, trước mắt ít nhất có thể ngăn được 1 kích mạnh nhất của Hồn Đế! Hiện tại thực lực Tà Băng vẫn quá yếu, cho nên sau khi biến thành áo giáp cấp bậc cũng không thay đổi nhiều, nhưng sau này cùng với việc thực lực Tà Băng tăng trưởng, cấp bậc có thể ngăn cản sẽ càng cao!

“Mộng ma, hợp thể hóa giáp!” Đông Phương Mộc Vũ cũng gọi ra thất giai Siêu Thần Thú khế ước-Mộng Ma, Mộng Ma là một yêu tà rất tàn nhẫn, một loại hồn thú thực lực rất mạnh và hung hãn, không tưởng tượng được Mộc Vũ lại có khế ước với Mộng Ma, Tà Băng thật kinh ngạc.

Mộng Ma không phải loại người bình thường có thể thu phục được, cực ít trong số bọn chúng thuần phục con người, nếu như bọn chúng không muốn, cứng rắn bắt ép thì sẽ lập tức tự bạo chứ không hề chọn lựa thuần phục con người, Mộc Vũ có thể bắt Mộng Ma này thuần phục, đủ chứng minh thực lực cùng sự kiên nghị của hắn.

Sau khi hắc quang hiện lên, vốn là áo trắng tóc đen như mực, khuôn mặt ôn nhuận biến thành áo đen, thần thái ôn nhuận biến thành yêu dị khát máu, thời điểm nhìn về phía Tà Băng ánh mắt ấm áp cùng nụ cười tươi, mọi người mới dám xác nhận, người trước mặt thật sự là Đông Phương Mộc Vũ.

“Ngân Lang, hợp thể hóa khải giáp!” Hoa Thần Dật gọi Ngân Lang của mình, mười năm trước hắn đã dùng  Hồn Thú này cùng chiến đấu với Tà Băng, hiện tại vẫn như cũ là Ngân Lang, mười năm trước thần thú Ngân Lang, lúc này sớm đã tiến hóa thành lục giai Siêu Thần Thú, cái này còn nhờ vào việc Tà Băng tặng cho công pháp. Bằng không thì cũng không có khả năng tiến giai nhanh như vậy.

Một hồi ngân quang sáng lóng lánh, Hoa Thần Dật cũng hoàn tất việc hợp thể! Áo đỏ tóc bạc khuôn mặt vốn là tuấn mỹ vô cùng giờ lại nổi bật sự liều lĩnh!

Bạch y mực phát* tuyệt mỹ Quân Tà Băng, hồng y bạch phát** cuồng vọng Hoa Thần Dật, hắc y mực phát*** yêu tà Đông Phương Mộc Vũ, ba người đứng chung một chỗ, thật là kích thích thị lực của người khác!

*áo trắng tóc đen

**áo đỏ tóc trắng

***áo đen tóc đen

Tại thời điểm ba người chuẩn bị cho đám tạp chủng kia 1 kích nhớ đời, một giọng nói truyền ra từ phía đối phương

“Mẹ nó! Có nhân loại! Chuẩn chuẩn bị chiến đấu!” Trong thanh âm có một phần sốt ruột, càng nhiều hơn là nghi hoặc cùng khinh thường, làm sao lại có con người trong Hồn Thú chi lĩnh? Vừa rồi khí tức của sự hợp thể rõ ràng là của ba người, mà đẳng cấp cũng chỉ là hồn tôn cấp cao thôi!

“Có nhân loại? ! Ha ha, hôm nay sẽ cho các ngươi biết rõ Áo Tạp Tư đại lục không phải nơi mà các ngươi có thể hung hăng càn quấy!” Nghe được thanh âm này, Tà Băng trực tiếp phi thân đến giữa không trung ha ha cười cười, cuồng vọng vô cùng mở miệng nói ra!

“Quy Nguyên Phần Thiên thức thứ nhất: vũ rơi đốt hoa!” Tà Băng không có cho bọn hắn cứ thời gian chuẩn bị nào, theo thanh âm rơi xuống đất, một đạo công kích mạnh mẽ, màn mưa như một cái lưới lớn xen lẫn cánh hoa dũng mãnh lao về phía những người kia!

“Ha ha, hôm nay không giết thống khoái thì rất xin lỗi chính mình rồi! Ngân Lang Thiên Đao võng, đi!” Hoa Thần Dật cũng bay theo đến không trung cười to hai tiếng, một đạo hồn kỹ màu bạc xuất hiện từ phía sau lưng Hoa Thần Dật, trực tiếp đánh tới đối phương!

“Thử lại cái này một lần nữa nha! Mộng ma thôn phệ!” Đông Phương Mộc Vũ cũng không lãng phí thời gian chút nào, hắc y mực phát nụ cười yêu dị, tùy ý quanh quẩn trên không trung! Đoàn sương mù màu đen cực lớn màu đen cũng tuôn ra từ sau lưng Mộc Vũ!

Ba người lập tức ra tay, đánh cho đối phương trở tay không kịp! Chưa kịp đề phòng đã bị ba đạo kỹ năng cường hãn đánh đến chóng mặt!

“Tiểu bối đừng vội càn rỡ! Cũng dám đánh lén chúng ta!” Một đạo ân thanh cường hãn tràn đầy phẫn nộ mang theo hồn lực mạnh mẽ quanh quẩn bên tai 3 người Tà Băng!

Không khí quanh 3 người Tà Băng lập tức cô đọng lại! Khí tức tử vong vờn lấy ba người!

“Đi chết đi, tiểu bối!” Một đạo hồn kỹ cường hãn không chút do dự về phía 3 người bọn họ đang bị khống chế!

“Ha ha, một thần cấp cao thủ vậy mà khi dễ ba cái tiểu bối, còn là bổn sự gì!” Ngay tại thời điểm hồn kỹ sắp nên lên người Tà Băng, một đạo bạch sắc Hồn Lực trong chớp mắt liền đánh tan Đạo Hồn kỹ kia, sau đó mấy người Tà Băng lại có thể hành động tự nhiên!

Trong nội tâm ba người không khỏi có chút nghĩ lại mà kinh, Thần giai thực lực, quả nhiên không phải là thứ mà bọn hắn bây giờ có thể chống lại được!

“Người nào? Cũng dám ngăn cản hồn kỹ của ta!” Thần giai cao thủ của đôi phương hiển nhiên thật không ngờ hồn kỹ của mình lại bị người khác giải quyết, vội vàng lạnh lùng hét lớn!

“Ngươi còn không xứng biết rõ lão phu là ai!” người nói chuyện đương nhiên chính là Bạch Hổ tộc Bạch Lập trưởng lão, một câu nói xong, thân hình màu trắng liền đứng ở trước mặt ba người Tà Băng.

Đôi mắt Tà Băng lóe sáng, nhìn thân ảnh Bạch Lập, đơn giản hóa giải một kích phẫn nộ của một thần giai cao thủ, bây giờ nếu nàng vẫn tin rằng Bạch Lập trưởng lảo chỉ có thực lực thần giai thì nàng tuyệt đối chính là kẻ ngu ngốc!

Đông Phương Mộc Vũ cùng Hoa Thần Dật ngây ngẩn cả người, vừa rồi đã biết rõ vị trưởng lão này nhất định rất cường hãn, bây giờ nhìn thấy hắn ra tay hai người không khỏi càng thêm khiếp sợ, thực lực như vậy đã có chút vượt quá tưởng tượng của bọn hắn rồi!

“Ba vị tiểu hữu, các ngươi đi đối phó bọn hắn đi, cái tên thần cấp này hãy để cho lão phu chơi đùa một chút.” Bạch Lập cười nhìn thoáng qua ba người, lúc nhìn qua Tà Băng mắt hiện lên một tia tán thưởng.

“Tốt, chúng ta cũng đi chơi đùa cùng những tạp chủng kia!” Tà Băng nhìn thoáng  đám người đang chật vật trên mặt đất, liền nói với Hoa Thần Dật cùng Đông Phương Mộc Vũ.

“Chúng ta tỷ thí một chút? Xem ai giết nhiều! Chúng ta thắng, thì phạt Băng nhi nấu cơm ăn! Chúng ta thua, thì phạt chúng ta ăn cơm Băng nhi làm !” Hoa Thần Dật lạnh lùng nhíu mày, lời nói ra lại làm Đông Phương Mộc Vũ lớn tiếng tán thưởng, lại để cho Tà Băng trừng to mắt!

Hai điều kiện đều là muốn nàng nấu cơm mà! Bất quá nhìn hai người vui vẻ, Tà Băng hừ hừ một tiếng, sau đó vừa cười nói: “Tốt, chúng ta cứ đánh cuộc như vậy, bất quá lại thêm một điều kiện, muốn ta nấu cơm cũng có thể,nhưng các ngươi phụ trách nhóm lửa, hơn nữa không được dùng Hồn Lực, ha ha…”

Hai người nghe được vế trước thì hưng phấn vô cùng, lại nghe đến việc nhóm lửa thì cũng không có vấn đề gì, cuối cùng nghe được không được sử dụng Hồn Lực, hai người lập tức hoàn toàn bị Tà Băng đánh bại. Lắc đầu liếc nhau, bất đắc dĩ cười khổ một tiếng.

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 127.1


Chương 127: Có đi mà không có về!

 Editor: Diệp Băng Băng

Tà Băng và trung niên nhân cùng dừng lại, hai người ra hiệu cho nhau, cùng nhìn về phía ba mươi sáu người đang ở đằng xa cười nói, khóe miệng nâng lên nụ cười lãnh khốc, những người này ở hồn thú chi lĩnh thật là tiêu dao nha, quả nhiên cho rằng bằng thực lực của bọn hắn đủ để làm càn?

Dù dáng vẻ của Bạch Lập như một vị tiên nhân đạo mạo ôn hòa nhưng cũng đã xuất hiện sát khí, những người này không đặt Bạch Hổ tộc vào mắt đúng không? Nếu đã muốn chết đến như vậy, hôm nay ta sẽ thành toàn cho các ngươi!

“Bạch trưởng lão, cao thủ thần giai kia đành phải nhờ ngài, còn đám tạp toái kia hãy để ta tiễn chúng xuống địa ngục.” Tà Băng nhìn Bạch Lập, thấp giọng mở miệng nói, hiện tại Tà Băng vẫn chưa thể đối phó nhiều đối thủ như vậy, nhưng nàng còn có bằng hữu đông đảo, mặt khác những người này vừa vặn có thể làm bao cát cho Mộc Vũ và Dật tập luyện. Nói không chừng, hai người còn có thể đột phá ! Dù sao cấp bậc hồn đế ở trước mặt rất nhiều !

“Tiểu hữu, chú ý an toàn của bản thân, thần giai kia, còn chưa đủ bản lãnh để làm đối thủ của lão phu.” Bạch Lập ôn hòa nhìn qua Tà Băng, sau đó nhìn qua bên phía đối diện mang theo sự khinh thường, những người này hắn thật sự không để vào mắt.

“Ân, ha ha, Bạch trưởng lão, những người này để cho đám tiểu bối chúng ta tập luyện thôi.” Tà Băng ha ha cười, lập tức dùng thần niệm truyền vào ngọc giới gọi Đông Phương Mộc Vũ cùng Hoa Thần Dật, hiện tại thực lực hai người đang ở bát cấp và cữu cấp hồn tôn, tuy bên đối thủ rất lợi hại, nhưng mấy người vẫn có thể đối phó được! Hơn nữa đây lại là một cơ hội tốt! giao thủ cùng hồn đế mà còn là đánh đến đã ghiền, phỏng chừng hôm nay chính là lần đầu tiên !

“Băng nhi, có chuyện gì sao?” Hoa Thần Dật đang tu luyện, nghe được Tà Băng kêu gọi lập tức từ ngọc giới bước ra, e sợ Tà Băng xảy ra chuyện gì, nhìn Tà Băng vẫn hoàn hảo, mới thả lỏng một chút.

“Băng nhi, đây là?” Đông Phương Mộc Vũ sau khi thấy Tà Băng không có việc gì, liền thấy Bạch Lập đang ở cạnh Tà Băng, không khỏi có chút nghi hoặc.

“Dật, Mộc Vũ, biết các ngươi ở trong ngọc giới đã bức bối khó chịu nên để 2 người ra ngoài vận động một chút,kìa, 2 người xem.” Tà Băng nghịch ngượm cười nói với hai người, sau đó chỉ tay về mấy vị vẫn chưa phát hiện ra bọn họ.

Hoa Thần Dật cùng Đông Phương Mộc Vũ đảo mắt nhìn về nơi Tà Băng chỉ, lập tức sửng sốt, đồng thời nheo mắt lại.

“Chết tiệt, bọn họ làm sao có thể bước vào hồn thú chi lĩnh? !” hỏa bào không gió mà tung bay, trên mặt Hoa Thần Dật hiện lên sát khí nồng đậm, khí tức quen thuộc khiến cho Hoa Thần Dật nổi giận! lúc trước tại thời điểm tranh bài danh ở học viện, hắn phải trở về gia tộc khi chưa kết thúc cuộc thi cũng chính vì bọn chết tiệt này tìm đến gia tộc, khiến hắn bị bắt ly khai Tà Băng, chính vì thế làm Tà Băng bị thương tổn như vậy!

Kẻ thù gặp mặt, hai mắt đỏ kè! Lửa giận của Hoa Thần Dật đều bùng phát ra!

“Đây là cái gia tộc kia?” Ánh mắt ôn hòa của Đông Phương Mộc Vũ cũng đã biến mắt, hắn tuy không hiểu rõ về gia tộc này nhưng cũng không hề xa lạ, ;úc trước đã có mấy lần giao thủ, thậm chí bọn chúng còn đến Đông Phương gia tộc, còn đến thiên thành tìm kiếm hắn, tuy rằng không có làm ra chuyện đáng giận gì, nhưng đối với gia tộc này, Đông Phương Mộc Vũ từ đáy lòng chán ghét tận cùng.

“Xem ra các ngươi cũng biết thân phận bọn họ, lần trước ở trong học viện ta cũng đã cảnh cáo bọn chúng, không nghĩ tới lần này lại không chút cố kỵ đi vào hồn thú chi lĩnh, ta nghĩ nên cho bọn chúng biết được đại lục này không phải nơi bọn chúng có thể làm càn!” Tà Băng gật đầu với hai người, xem ra tứ đại gia tộc cùng Quân Hoa hai nhà hẳn là đều biết gia tộc này, nói như vậy, tương lai tại thời điểm đối phó gia tộc này, cũng muốn đơn giản hơn rất nhiều.

“Tiểu hữu, không giới thiệu với lão phu một chút sao?” Bạch Lập cười, đột nhiên xuất hiện Hoa Thần Dật hồng y phóng khoáng cùng bạch y ôn nhuận Đông Phương Mộc Vũ, hai cái thiên tài, mặc dù không vẫn chưa sánh bằng Tà Băng biến thái, nhưng cũng là thiên tài hiếm thấy của thế gian !

“Hi, xem ta!” Tà Băng vỗ đầu mình, thiếu chút nữa quên mất Bạch Lập trưởng lão .

“Bạch trưởng lão, vị này là Bắc Sơn Hoa gia thiếu chủ Hoa Thần Dật, vị này là Đông Phương Thế Gia thiếu chủ Đông Phương Mộc Vũ.” Sau khi Tà Băng giới thiệu hai người xong liền xoay người nói: “Vị này là Bạch Hổ tộc Bạch trưởng lão.”

Hoa Thần Dật cùng Đông Phương Mộc Vũ lúc trước đã cảm nhận được khí tức hùng hậu của Bạch Lập, đối mặt với cường giả như vậy, tất nhiên bọn họ sẽ kính trọng tận đáy lòng.

“Hoa Thần Dật bái kiến Bạch trưởng lão.”

“Đông Phương Mộc Vũ bái kiến bạch trưởng lão.”

Hai người đều là thiên chi kiêu tử, nhưng đối mặt cường giả, cũng không hỏi nghiêm nghị, chân thành thi lễ.

“Tiểu bối không cần đa lễ, lão phu hôm nay đến để xem những người này rốt cuộc có bao nhiêu năng lực.” Bạch lập nghe vậy cười cười, không sai không sai, trong đại lục có mấy thiên chi kiêu tử này, thật sự là may mắn củaÁo Tạp Tư đại lục.

“Hừ, hôm nay nhất định khiến cho bọn họ có đi mà không có về! Dám bước vào hồn thú chi lĩnh, đám không biết lượng sức mình này nên được dọn dẹp một chút rồi!” Hoa Thần Dật ánh mắt sắc bén, trên khuôn mặt tuyệt mỹ mang đầy sát khí, những người này, lần trước tại gia tộc đã thu thập bọn họ, hiện tại lại chạy đến nơi đây càn rỡ, lại bị hắn đụng phải, có nên gọi là duyên phận?

“Những người này dã tâm còn thật là không nhỏ đâu, muốn lợi dụng cửu vĩ yêu hồ bộ tộc xuống tay với Bạch Hổ tộc, vọng tưởng đem toàn bộ hồn thú chi lĩnh khống chế ở trong tay.” Tà Băng thản nhiên nói, hôm nay là bọn hắn ở trong này, cho dù đám Tà Băng không ở đây, những người này cũng đồng dạng hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Thực lực thực sự của Hồn thú chi lĩnh không chỉ đơn giản như vẻ bên ngoài, lấy Bạch Lập trưởng lão làm ví dụ, nếu không có bằng hữu bên cạnh, thì mười nàng cũng tuyệt đối không là đối thủ!

“Chúng ta cũng nên lãnh giáo một chút đi.” Trong thanh âm ôn nhuận của Đông Phương Mộc Vũ ẩn ẩn một tia nguy hiểm.

Những người này dường còn chưa xuống tay với tứ đại gia tộc, nhưng đã đến Hoa gia, về phần Quân gia, bọn họ cho dù có đi cũng là phí công, Tà Băng sớm đem Quân gia an bài nghiêm ngặt kín kẽ, cho dù là mười thần giai cao thủ cùng nhau đến Quân gia cũng chỉ có thể chịu chết!

Quân gia tuy im lặng nhưng thực lực vốn là rất mạnh, lại an bài Tả Ưng cùng Hữu Sói, còn có vài tên thủ hạ tử sĩ, cho nên muốn quấy phá Quân gia, quả thực là người si nói mộng!

Sắp đến cuối năm, Tà Băng quả thật rất nhớ người thân của mình, âm thầm quyết định sau khi đem những người này giải quyết, diệt cửu vĩ yêu hồ diệt liền đi Tử Kim Cự Long bộ tộc đem chuyện của Tiểu Tử giải quyết , Tà Băng tuy rằng không biết Tử Kim long vương vì sao muốn giải trừ khế ước, nhưng nàng biết Tử Kim Cự Long bộ tộc là sẽ không từ bỏ ý đồ .

Nói như vậy, đem thực lực của nàng làm cho bọn họ câm miệng đi! Tiểu Tử không muốn trở về, như vậy cho dù là thần, cũng không cần vọng tưởng lưu lại Tiểu Tử.

Bốn người liếc nhau, trừ bỏ Bạch Lập trưởng lão vẫn như cũ cười nhẹ , trong mắt ba người khác đều thấy được chiến ý, những người đối diện so với bọn hắn thực lực cường hãn gấp mấy lần, nhưng như thế này mới kích thích! Giết đến đã ghiền mới thôi!

Tà Băng Ngạo Thiên- Chương 126


Chương 126.1: Hai Tộc Đại Chiến

Editor: Diệp Băng Băng

Đội ngũ khổng lồ đi về phía tộc cữu vĩ hồ, Tà Băng cũng chậm rãi đi phía sau, thật ra nàng cũng không có nhiều hứng thú đối với tộc yêu hồ này, chẳng qua nàng muốn biết gia tộc kia phái người nào đến hồn thú chi lĩnh.

Lòng tham không đáy, rắn mà muốn nuốt voi! Muốn hồn thú chi lĩnh, cũng không hỏi xem Quân Tà Băng nàng có đồng ý hay không!

Áo Tạp tư đại lục thoạt nhìn bề ngoài thì yên lặng, nhưng lại rất nhiều tổ chức ngầm muốn chiến đấu sống mái với đế quốc Tử thị, mà gia tộc này cũng là một trong những tổ chức có thực lực mạnh nhất. Đọc tiếp

Tà Băng Ngạo Thiên- Chương 125


Chương 125.1: Hám Ám Vương Quốc

Editor: Diệp Băng Băng

“Cái gì? Người đại lục tác quái?” Bạch Hổ vương vừa nghe xong, nhất thời kinh ngạc kêu lên.

Cũng không thể nói phản ứng của Bạch Hổ vương quá khích, dù sao hồn thú chi lĩnh chưa bao giờ cùng nhân loại kết giao, hơn nữa căn bản không có khả năng có nhân loại có thể tiến vào hồn thú chi lĩnh, đương nhiên Tà Băng là một ngoại lệ.

“Người? Bọn họ cũng không được tính là con người nha, bọn họ có mục đích gì ta cũng không muốn biết, lúc trước ta đã cảnh cáo bọn họ , hiện tại cửu vĩ hồ yêu bộ tộc có lien quan đến bọn họ không cũng chưa xác định được, bất quá nếu thật sự là do bọn hắn nhúng tay vào việc này, chắc chắn chuyện không đơn giản chỉ dừng lại ở việc diệt Bạch Hổ bộ tộc .” Tà Băng nặng nề nói. Đọc tiếp

Tà Băng Ngạo Thiên – Chương 124


Chương 124:Trừng Trị Mị Yêu

Editor:Diệp BăngBăng

Bạch Hổ vương có chút mặt đỏ tai hồng khi bị Tà Băng nói như vậy, ho nhẹ hai tiếng che giấu sự xấu hổ của mình, sau đó cúi đầu nhẹ giọng nỉ non : “Khụ khụ, có thể chừa cho ta chút mặt mũi được không?”

Bạch Hổ vương nói như vậy khiến cho tâm tình Tà Băng vui vẻ, không nghĩ tới Bạch Hổ vương lại đáng yêu như vậy, tứ đại chủng tộc của hồn thú chi lĩnh, trừ bỏ tộc trưởng của Tử Kim Cự Long có bối phận như gia gia, còn tam tộc đều là những người đồng lứa.

“Bạch Hổ vương, nữ nhân này yên ổn không có việc gì làm nên muốn sinh sự, ngươi nghĩ Quân Tà Băng dễ khi dễ như vậy sao?” Tà Băng nhíu mày, rất muốn trêu đùa Bạch Hổ vương đáng yêu này, lúc không nói lời nào thoạt nhìn rất uy nghiêm, nhưng nói chuyện thì quá đáng yêu. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 121 – 123


Chương 121: Phượng Hoàng nhất tộc, kết thúc

Editor: Diệp Băng Băng

Đạo thanh âm này dọa Tà Băng kinh hãi thiếu chút nữa nhảy khỏi lòng Tuyết Ảnh, cũng vì hiện tại thân thể Tà Băng đang bị thương, vừa động một chút liền đau đến cứng miệng, vẫn bị Tuyết Ảnh trừng mắt một cái, Tà Băng ủy khuất mắt nhìn Tuyết Ảnh. (diepbangcung.wordpress.com)

Theo Thiên Địa quy tắc hàng lâm. Lời thề của Hỏa Dực bắt đầu có hiệu lực, mà theo như lời thề này, thân phận của Hỏa Dực đối với Tà Băng mà nói, chính là một Thủ Hộ Giả, Hỏa Dực đứng lên, mỉm cười nhìn Tà Băng, có thể trọng sinh, hắn cũng không có bất kỳ ngạc nhiên, có lẽ từ lúc vừa mới bắt đầu, hắn đã biết Tà Băng sẽ không để cho hắn chết, mà hắn cũng thề tận đáy lòng, nếu như có thể sinh tồn, hắn nhất định phải đi theo Tà Băng, vì chính mình mà sống, vì nàng mà sống. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 119 – 120


Chương 119: Tuyết Ảnh Cường Hãn

Editor: Diệp Tuyết Hàn Băng

Thời điểm hồn lực Tà Băng bị khống chế, Tuyết Ảnh đã cảm nhận được, tận đáy lòng, lửa giận bốc lên dữ dội. Ngay sau đó, tiểu Tử, Tuyết Táp, Đốt Tinh ba người đồng thời đều cảm thấy Tà Băng có chút không đúng. Tâm tình của bốn người biểu lộ ra thông qua sắc mặt lại khiến cho mấy người Yêu Hoa, Mộc Vũ, Hoa Thần Dật, Bối Bối chung quanh  biến sắc, chẳng lẽ Tà Băng xảy ra chuyện?

Nghe Tuyết Ảnh đem cảm giác của mình nói ra, vẻ mặt mọi người đều bừng bừng tức giận, đau lòng muốn cùng lao ra khỏi ngọc giới. Ngay lúc đó lại nghe thấy tiếng Tà Băng triệu hoán, tất cả cùng mang theo sát khí trùng trùng, theo lời kêu gọi của nàng mà tiến ra. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 116 – 118


Chương 116: Luyện thành đan dược nữa bước sinh tử.

 Editor: Diệp Băng Băng

Sau khi trở lại ngọc giới, Tà Băng liền nhốt mình trong phòng luyện đan,Thiên Tài ngồi một chỗ ở trước cửa phòng, tự hỏi Tà Băng đến tột cùng muốn làm gì, tóm lại, bất luận Tà Băng làm như thế nào, hắn sẽ không để cho Tà Băng tự tổn hại thân thể mình..

Về điểm nay, Thiên Tài đã suy nghĩ nhiều rồi, trải qua  truyện trước đây, Tà Băng đã biết rõ, nàng chẳng những phải bảo vệ tốt người thân và bằng hữu của mình, nàng còn phải bảo vệ bản thân cho thật tốt. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 113 – 115


Chương 113 : Tại sao phải cứu?

 Editor: Diệp Băng Băng

Giờ khắc này, trước ánh mắt choáng váng của tất cả mọi người, nam tử tuyệt mỹ mặc cẩm bào màu trắng ôn nhu cười với Tà Băng, Tà Băng đồng thời cũng nở một nụ cười khuynh thành,  cuối cùng thì Tà Băng cũng đã biết dựa vào bằng hữu của nàng.

Cái thế giới này, không phải chỉ có một mình Tà Băng, có thể cùng nàng kề vai chiến đấu, có thể chấp tay bên nhau luận sinh tử, nàng có rất nhiều bằng hữu, cái thế giới này, nàng không còn cô đơn nữa, không hề đơn độc đương đầu sóng gió. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 110 – 112


Chương 110: Ngươi tính cái gì….

Editor: Diệp Băng Băng

Nghe lời nói ngây thơ của hai người họ, Tà Băng không ghìm được bật cười. Sao nàng lại quên rằng bọn hắn vẫn là đối thủ kia chứ? Hai kẻ vốn xưng là thiên tài đệ nhất Đại lục…

“Hai người các ngươi bị thương không nặng đúng không? Còn tâm trí mà ở đây trừng mắt với nhau sao?” Tà Băng cười nhạt nói với hai kẻ vẫn đang ngây ngô trước mặt.

Đông Phương Mộc Vũ cùng Hoa Thần Dật nghe thấy âm thanh quen thuộc đó, đáy mắt hiện lên một tia vui mừng, quay đầu nhìn bóng thiếu nữ áo trắng thướt tha tuyệt đẹp kia, lại nhất loạt há to miệng không nói được gì. Rõ ràng trong lòng có muôn vàn nhớ nhung, muôn vàn lời muốn nói nhưng giờ phút này dường như đều bị nghẹn lại không nói nên lời. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 107 – 109


Chương 107: Thiên Lang Tiếu Nguyệt!

Editor: Diệp Băng Băng

Một cái va chạm, lại làm cho đáy mắt Tử Kim Cự Long Vương xuất hiện một tầng sợ hãi! Không nghĩ tới hồn lực của người thiếu nữ trước mặt lại rất hùng hậu! Mấy người bên cạnh Tà Băng quá mạnh mẽ, khiến thực lực vốn có cùng danh tiếng của Tà Băng không được nổi trội! Hiện tại hai người giao đấu với nhau, mới khiến cho Tử Kim Cự Long Vương biết rõ, thực lực của bản thân Tà Băng cũng tuyệt đối cường hãn! Đọc tiếp

[TBNT]Chương 103 – 106


Chương 103 : Sư phụ Tà Băng.

Editor: Diệp Băng Băng

Thiên Ma nghe được thanh âm này, đôi huyết đồng nhìn về phía chân trời, mấy người Tà Băng cũng nghi hoặc ngẩng đầu lên nhìn về phía chân trời, tại ánh mắt chờ mong của mọi người, chỉ thấy một lão giả râu tóc bạc phơ tản bộ từ trên trời xuống, chỉ trong chớp mắt, đã đến khoảng không trên đầu bọn họ.

Khuôn mặt trẻ trung như một tráng niên( thanh niên khỏe mạnh), nhìn chung chỉ giống như những lão nhân bình thường (ta thiệt bó tay chỗ này nha, khuôn mặt tráng niên, dáng người như người già bình thường, thiệt là loạn), thậm chí không có một chút nào giống cường giả, dường như chính là một người bình thường, nhưng không ai dám xem thường lão giả trước mặt này, ngay cả khi Thiên Ma nhìn thấy lão giả, lần đầu tiên trong đôi huyết đồng hiện lên tia ngưng trọng. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 101 – 102


Chương 101:Mạc sẽ không chết

Editor: Diệp Băng Băng

Huyết đồng hiện, Thiên Địa diệt!

Lúc này trong đầu tất cả mọi người đều hiện lên câu nói kia, huyết đồng hiện, Thiên Địa diệt, tuy lần trước khi huyết sắc hiện lên trong con ngươi Tà Băng thì thực lực nàng rất cường đại, nhưng lúc đó thần trí của Tà Băng vẫn rõ ràng, mà lúc này, hoàn toàn là một đôi huyết đồng không có một chút tình cảm.

Ánh mắt Tà Băng lạ lẫm làm đau nhói lòng tất cả mọi người,thân thể suy yếu của Tà Băng  đứng lên rời khỏi lòng Tuyết Ảnh, cự tuyệt sự hỗ trợ của Tuyết Ảnh, huyết sắc trong đôi mắt không có một điểm cảm tình, nhưng đối với mấy người Tuyết Ảnh lại không có địch ý. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 99 – 100


Chương 99: Chiếu Cố Tốt Băng Nhi

Editor: Diệp Băng Băng

Chứng kiến gốc hoàn châu thảo màu đỏ xinh đẹp kia, Tuyết Táp liền phi thân lên muốn ngắt lấy nó, nhưng lập tức bị Mạc chặn lại không cho xuống dưới,Mạc cau mày nói ra: “Tuyết Táp, đồ vật trong phong ấn không phải chúng ta có thể đối phó được,nên phải cẩn thận.”

Tại thời điểm Mạc vừa tiến vào đã đại khái đoán được ở đây đang phong ấn vật gì rồi, đáy mắt ngoại trừ nghi hoặc thì vẫn là nghi ngờ, hắn không thể tưởng được vì sao nó lại bị phong ấn ở tại đây, phong ấn tại đại lục Băng nhi xuất hiện, đến tột cùng có ẩn tình gì? Còn có lúc trước tại thời điểm hắn và Băng nhi đối chiến,cái đạo quang mang kia là gì,rốt cục là xảy ra chuyện gì? Hiện tại rất nhiều chuyện Mạc vẫn chưa làm rõ, lúc trước xảy ra chuyện hiểu lầm của hắn và Băng nhi,nội tình bên trong có rất nhiều điểm đáng nghi, hiện tại hắn vẫn còn chưa hiểu rõ, nhưng có một điểm, chính là bất luận kẻ nào đều không được vọng tưởng muốn thương tổn Băng nhi. (Băng Băng: khà khà…….các nàng tò mò chưa……..ta cũng tò mò đấy ^ ^) Đọc tiếp

[TBNT]Chương 96 – 98


Chương  96: Máu chảy thành sông khắp thiên hạ

Editor: Diệp Băng Băng

 

Nghe được thanh âm này,mấy người Tuyết Ảnh đồng thời nhíu mày,tại thời điểm Tuyết Ảnh chuẩn bị ôm Tà Băng trở lại ngọc giới để chữa thương,không nghĩ tới Tà Băng lại mở mắt, một đôi mắt Thất Thải vốn sáng ngời lung linh, lúc này lại có chút ảm đạm, Tà Băng ngay cả khí lực để mở miệng cũng không có, gian nan sử dụng ý niệm truyền đạt cho Tuyết Ảnh suy nghĩ của mình.

Tuyết Ảnh từ ý niệm của Tà Băng biết rõ Tà Băng muốn nhìn Thiên Lang đế đã cùng nàng đối chiến như thế nào, còn có thanh âm vừa rồi là ai phát ra , tại đây có bí mật gì, lúc này cấm địa của Hồn Thú chi lĩnh là một mảnh hỗn loạn, cây, hoa, cỏ màu đen đã hoàn toàn điên cuồng. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 93 – 95


Chương 93: Đủ uy nghiêm, đủ khí phách!

Editor: Diệp Băng Băng

 

Muốn sinh tồn hay là muốn diệt tộc? Nghe được lời Tà Băng nói…,toàn bộ thành viên của Vương lang tộc đều sửng sốt một chút, mở ra đôi mắt có chút tiều tụy nhìn về phía Tà Băng, nhìn về phía người thiếu nữ không có khả năng xuất hiện ở nơi này, thiếu nữ này là có ý gì? Cứu bọn họ sao? Nhân loại? Ha ha, nghĩ nghĩ bọn hắn lại tự giễu cười cười, nhân loại là cái dạng gì bọn hắn còn không biết đấy sao? Vì tư lợi!

“Nhân loại, ngươi muốn làm cái gì?” Trong đó một đầu màu vàng Vương Lang đứng người lên lạnh lùng nói với Tà Băng.

Tà Băng nhìn đầu Vương Lang uy vũ này, cảm giác đầu tiên hắn là bích thanh ca ca, Tà Băng cười cười, nói ra: “Tới cứu các ngươi đấy.” Đọc tiếp

[TBNT]Chương 90 – 92


Chương 90: Chính là càn rỡ như vậy!

Editor: Diệp Băng Băng

 

Tà Băng nghe vậy, nghi hoặc nhìn về phía thanh âm phát ra, chỉ thấy Thiên Tài hưng phấn đang nhìn Tà Băng, rồi lại nhìn chính mình như không thể tin được, quả thực không thể tin được, ngồi khoanh chân tu luyện bên cạnh Tà Băng một chút,thực lực trước khi bị phong ấn của hắn đã được khôi phục tám chín phần, Tà Băng nàng quả thực là một vị thần nha!

“Chúc mừng ngươi ah, Thiên Tài.” Tà Băng mắt to quét qua liền biết thực lực Thiên Tài bây giờ so với trước đã cường đại hơn nhiều, không khỏi mở miệng cười, đối với Thiên Tài lên tiếng. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 87 – 89


Chương 87: Thiên Lang hoàng xuất hiện

Editor: Diệp Băng Băng

 

Đến để xem tuyệt kĩ Thiên Lang Tiếu Nguyệt của bọn họ? Tuyệt kỹ Thiên Lang Tiếu Nguyệt mà bọn hắn chỉ dùng để đối phó địch nhân xem thử có được không? Cũng không phải diễn hài nha, một nhân loại từ thiên sơn vạn thủy chạy đến Thiên Lang Vương bọn hắn lãnh địa, chính là vì muốn nhìn xem tuyệt kỹ của bọn hắn! Được rồi,Thiên Lang bọn hắn thừa nhận mình đã nhìn thấy nhân loại quá ít.

Tà Băng nhíu mày, ngồi trên tàng cây nhàn nhã đối với cực lớn Thiên Lang trước mặt nói ra: “Như thế nào? Tuyệt kỹ của các ngươi không phải Thiên Lang Tiếu Nguyệt?” Đọc tiếp

[TBNT]Chương 84 – 86


Chương 84: Huynh đệ, chờ lâu ah!

Editor: Diệp Băng Băng

 

Nghe được Hữu Ưng thanh âm, Tà Băng mấy người nghi hoặc nhìn theo phương hướng ánh mắt Hữu Ưng đang dừng lại,bốn người dùng thần niệm cảm giác thoáng một phát về sau, liếc nhau cười cười, Tà Băng tiến lên đối với Hữu Ưng cùng Tả Sói đang cao độ cảnh giác nói ra: “Ưng gia gia, Sói gia gia, là người một nhà.”

Sau đó Tà Băng lại không có nhìn về phía bên ngoài, nói ra: “Gia gia, đại bá, phụ thân,đây đều là người một nhà a…, không cần phải sâm nghiêm đề phòng như vậy a!” Đọc tiếp

[TBNT]Chương 81 – 83


Chương 81: Chủ nhân ngọc giới xuất hiện

Editor: Diệp Lãnh Hàn

 

Nghe thế, Quân Tà Trần liền trực tiếp vọt ra, nắm lấy tay thanh niên, lớn tiếng hỏi: “Ngươi nói cái gì? Cái gì bị bắt đi? Người đâu? Vì sao chỉ thấy ba người các ngươi? ! Những người khác đâu?”

Quân Tà Vân và Quân Tà Tư cũng đồng thời hướng tới mặt hai người khác hỏi: “Sao lại thế , làm sao lại bị bắt đi?”

Tà Băng nhìn đến tình huống như vậy, cau mày, đáy mắt hiện lên tia tàn nhẫn, nàng đem người đưa đến trấn nhỏ hơn nữa đã dàn xếp tốt cho bọn họ, không nghĩ đến thế lại bị bắt đi? Bọn họ vì cái gì? Trên đại lục hẳn là không ai không biết Tà Quân dong binh đoàn với ba đội trưởng đều là người Quân gia, khẳng định không phải là Quân gia làm , như vậy lại là vì cái gì? Chẳng lẽ là vì nhiệm vụ lần này của Tà Quân dong binh đoàn? Đọc tiếp

[TBNT]Chương 79 – 80


Chương 79: Người nào ngăn cản ta, ta giết!

Editor: Windy Puz (Tử Băng)

 

Nghe được âm thanh này ba người Quân Tà Bụi, Quân Tà Tư cùng Quân Tà Vân thoáng giật mình một phát, đồng thời trên mặt cũng lộ ra dáng tươi cười đầy hưng phấn, âm thanh này, âm thanh này, không phải là rất quen thuộc với bọn họ sao ?, đó là âm thanh của tiểu muội mà bọn họ một mực yêu thương đấy sao?

Bất quá lúc ba người nghe được âm thanh của Tà Băng, liếc nhau, sờ sờ cái mũi, biết rõ tiểu muội nhất định là rất tức giận vì bọn họ lại chạy tới sương trắng dày đặc này ah, thế nhưng mà bọn họ cũng không nghĩ tới cái sương trắng dày đặc này thật là khủng bố đến như thế, cho dù có đan dược của Tà Băng cùng Hồn Thú dẫn đường, bọn hắn vẫn là phải lục lọi nửa tháng trời ở bên trong mà chẳng tìm kiếm được gì, muốn đi ra cũng không được huống chi là thực hiện nhiệm vụ, trong nội tâm bọn họ cũng là rất bi ai ah. Đọc tiếp

[TBNT]Chương 77 – 78


Chương 77: Giúp ngươi giết đến tận Cửu Thiên!

Editor: Windy Puz (Tử Băng)

 

Tà Băng không thể tin được khi nhìn tấm vải đỏ nhấc lên là một cái hộp màu đen, dĩ nhiên là nó, Tà Băng ra sức ngăn chận nội tâm hưng phấn pha chút kích động cùng nghi hoặc của mình, một lần nữa quay người đối với Lăng Tiêu bên cạnh nói ra: “Phải lấy bằng được cái vật này cho ta!”

Lăng Tiêu cùng Tà Vụ chứng kiến phản ứng của Tà Băng cũng đã chuẩn bị xong bảng giá, bọn hắn chưa bao giờ chứng kiến một vật phẩm lại có thể làm Tà Băng giật mình cùng để ý đến như thế, tự nhiên sẽ hiểu rõ phải giúp Tà Băng lấy bằng được vật phẩm này! Đọc tiếp